Hàng trăm câu
hỏi đã gửi đến, trong đó có những độc giả chỉ đơn giản là bày tỏ lòng
ngưỡng mộ hoặc hỏi thăm về cuộc sống riêng của nhà văn. Tuy nhiên, do
quá bận duyệt kịch bản phim và bị cuốn hút bởi sự kiện World Cup, đặc
biệt là trận đấu giữa Brazil - Anh hôm thứ sáu, Thu Huệ chỉ kịp trả lời
một số câu hỏi mà chị tâm đắc nhất.
Nhà văn Nguyễn Thị Thu Huệ.
|
- Hạnh phúc của một nhà văn, theo chị là gì? (Hoang John)
- Với tôi, điều hạnh phúc nhất là khi mình viết ra một tác phẩm và nó đến được với người đọc, rồi được chấp nhận.
- Chị được coi là một phụ nữ có tất cả: sắc đẹp,
thông minh, thành đạt trong sự nghiệp... vậy bản thân chị có thấy mình
còn thiếu thứ gì không? (Nguyen Chau Anh)
- Tôi cảm thấy mình còn thiếu nhiều thứ lắm, ví như
ngoại ngữ, vi tính. Một anh bạn nhà văn nói với tôi rằng, thế kỷ 21 mà
không biết hai thứ này thì coi như mù chữ, vậy mà tôi thiếu đúng hai thứ
ấy.
- Nếu có một điều ước cho riêng mình, chị sẽ ước gì?(Le Thu)
- Có một cuộc sống bình yên và nhiều nghị lực để vượt qua những khó khăn trong cuộc sống, làm chỗ dựa cho người thân.
- Lúc nào thì chị cảm thấy cô đơn? (Hoang John)
- Khi tôi không làm được một điều gì đó hoặc không làm
cách nào để giúp đỡ một người gặp khó khăn, tôi cảm thấy bất lực và cô
đơn kinh khủng.
- Những cô gái trẻ Việt Nam bây giờ cần phải làm
những gì để vừa làm tròn bổn phận trong gia đình, vừa làm tốt công tác
xã hội? (Linh Trang)
- Các bạn cần phải tranh thủ óc sáng tạo của tuổi trẻ
để học, khám phá và tìm hiểu cuộc sống. Tôi cho rằng điều gì cũng có thể
làm được. Điều khác nữa là chúng ta phải chấp nhận và đối mặt với khó
khăn trong cuộc sống, bởi sẽ không ai cứu được mình bằng chính bản thân
mình. Tóm lại, để vừa làm tốt công việc ngoài xã hội, vừa làm tròn bổn
phận gia đình, các bạn hãy yêu cuộc sống mà cha mẹ đã ban tặng và hãy
sống tận cùng với nó.
- Động lực nào thúc đẩy chị viết được nhiều tác phẩm hay? (Thao Huynh)
- Tôi luôn cảm nhận cuộc sống từ bề chìm của nó, tức
là luôn khám phá đằng sau mỗi con người, mỗi số phận cuộc sống nội tâm
của họ. Trong khi tìm tòi, tôi chỉ có một cách chia sẻ duy nhất là viết,
bởi văn chương đối với tôi là người bạn chung thuỷ có thể chia sẻ với
mình nhiều điều.
- Tôi đã đọc các truyện "Mùa đông ấm áp", "Hậu
thiên đường", "Nước mắt đàn ông"... và rất hâm mộ chị. Theo chị, muốn
làm nhà văn có cần năng khiếu không? (Thao Huynh)
- Tôi cho rằng làm bất cứ nghề gì cũng cần phải có
tài, dù là ít. Riêng với những người làm nghệ thuật thì yếu tố tài năng
rất cần thiết. Bên cạnh đó một thứ bắt buộc phải có là kiến thức trang
bị về nghề nghiệp của mình. Tuy nhiên, có tài mà không có học thì đến
một lúc nào đó cũng sẽ hết tài, hoặc những sản phẩm tinh thần của họ sẽ
chỉ là sự lấp lánh của bản năng mà thôi. Tài năng cần được nuôi dưỡng
bởi kiến thức học hỏi và kinh nghiệm cuộc sống.
- Chị nghĩ thế nào về hiện tượng văn học Việt Nam
hiện nay: quá nhiều truyện ngắn, hơi ít tiểu thuyết và truyện vừa. Nội
dung và thủ pháp của các truyện ngắn nghèo nàn. Phải chăng các nhà văn
hiện nay không sống hết mình với nghiệp văn chương?( pcnguyen)
- Ý kiến này chỉ đúng một phần, các nhà văn lớn tuổi
vẫn đang ấp ủ những tiểu thuyết dài, có thể họ sẽ in hoặc chỉ viết cho
bản thân mà không công bố. Trường lực viết của các nhà văn lớn tuổi rất
dồi dào nhưng vẫn bị hạn chế vì họ không có điều kiện sức khỏe và vật
chất tốt để yên tâm viết và viết. Còn đối với thế hệ các nhà văn trẻ,
vốn thực tế cuộc sống xã hội không nhiều, công việc hàng ngày bận rộn
nên truyện ngắn lúc này là hợp với họ. Tôi không cho rằng các nhà văn
hiện nay không sống hết mình với nghiệp văn chương, bởi vì đã là người
cầm bút ai cũng muốn hết mình, chỉ có điều bạn đọc cảm nhận đến đâu
trong xã hội phát triển mạnh như hiện nay, khi mà con người được tiếp
cận với nhiều phương tiện hiện đại thì văn hóa đọc cũng phần nào bị giảm
đi. Theo tôi, đó là nguyên nhân mà người đọc bây giờ không hào hứng lắm
với những tiểu thuyết dày như ngày xưa.
- Dường như trong những truyện của chị không có bóng dáng của sự yêu thương trong gia đình? (Tran Thu Thuy)
- Có bóng dáng yêu thương trong gia đình của tôi đấy chứ! Như truyện ngắn Biển ấm
chẳng hạn, trong đó nếu không có lòng yêu thương thì nhân vật chính sẽ
không biết đi đâu, về đâu. Còn rất nhiều truyện khác của tôi cũng nói về
tình yêu, lòng vị tha, bởi ai cũng cần có tình yêu thì mới làm được mọi
việc.
- Dường như chị dị ứng với những người đàn ông ăn
xôi hoặc phở xào (trong truyện "Hậu thiên đường"). Theo chị, một người
đàn ông thanh lịch nên ăn bún? (Trọng Dũng)
- Không thể đánh giá qua việc người ta ăn xôi, ăn phở
hay bún, có thể họ ăn cơm nguội cũng được, nhưng đó là bằng tiền do
chính họ làm ra chứ không phải đi ăn ké của người khác, nhất là phụ nữ..
- Người ta thường nói "hồng nhan bạc mệnh" và "chữ
tài gắn với chữ tai một vần". Là người có cả tài lẫn sắc, chị nghĩ thế
nào về quan niệm trên? (T.Hang)
- Tôi cho rằng hai quan niệm trên không hẳn đúng như
vậy. Có lẽ những phụ nữ đẹp khi gặp khó khăn thường bị chú ý hơn người
bình thường. Bởi vậy, người ta hay gán rằng là đó là hồng nhan bạc mệnh. Trên thực tế, có rất nhiều người đẹp thành đạt cả trong sự nghiệp lẫn hôn nhân.
- Chị có thích bóng đá không và thích đội nào nhất? (Tran Le Huyen Thoai)
- Bóng đá cũng là niềm đam mê lớn đối với tôi. Những
đội bóng nào bộc lộ tài năng, chơi đẹp và không tính toán luôn làm tôi
ngưỡng mộ. Trước đây, tôi mê Italy nhưng ở World Cup lần này họ hơi nhu
nhược. Trước đây, tôi cũng mê Pháp nhưng bây giờ thì thất vọng hoàn
toàn, hình như họ mải tận hưởng vinh quang mà quên mất cần phải giữ nó
như thế nào. Bây giờ thì tôi ủng hộ Brazil và Mỹ. Trong trận Brazil -
Anh, ở 5 phút cuối, tôi đã chui vào gầm bàn để nghe đồng nghiệp bình
luận mà không dám xem vì sợ đội bóng mà mình yêu mến sẽ thua.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét