Thứ Ba, 26 tháng 3, 2013

ĂN DÈ NGÀY TẾT


Cách đây không lâu, có nhà báo hỏi tôi “Chị thấy sao, khi có ý kiến muốn chập hai cái Tết làm một” Tôi nghe điều đó trong sự ngỡ ngàng, thảng thốt. Cái gì vậy? Bỏ Tết cổ truyền để có nhiều thời gian làm việc, để tăng trưởng kinh tế…Ôi trời ơi. Những ngày tháng này, điều tốt đẹp đang dần biến mất, nếu có thì phải ẩn nấp khá kỹ bởi cái ác, sự vô cảm mọc nhanh như cỏ dại sau mưa. Con người đang mất dần sự thanh thản, bởi nỗi lo cơm áo gạo tiền, kế sinh nhai. Đám đông ngày càng đông mà  nụ cười thì khan hiếm dần, thay vào đấy là nỗi nhọc nhằn vặn nát những khuôn mặt không giấu được. Còn gì vui nữa, khi hơn ba trăm ngày ai cũng hớt hải. Từ những em bé ngủ gật đến trường, đến những đám đông ngày càng đông trên khắp con phố lặn lội mưu sinh. Một năm có năm trăm hay một nghìn ngày cũng không đảm bảo người ta có thể sung sướng hơn, đất nước hứa hẹn giàu lên nếu toàn dân đi làm thêm vài ngày!


Ăn dè ngày Tết

Tản văn của NGUYỄN THỊ THU HUỆ

                 Vào những ngày rét giữa mùa đông, nhiệt độ loanh quanh từ 10 đến 12, liên tục không khí lạnh tăng cường, đường phố không vì thế mà lạnh. Các loại cúc, thược dược, hồng phai đồng tiền cẩm chướng tươi thắm sắc màu đằng sau những chiếc xe đạp của người bán rong lang thang trên những con phố nhỏ trong không gian xam xám. Dọc những con đường từ ngoại ô vào thành phố, những vườn cúc, vườn hồng ươm vụ quan trọng nhất trong năm, bắt đầu nở, chuẩn bị vào Tết. Tết cổ truyền như một món quà quý, một phần thưởng cho tất cả mọi người một năm đầy ắp những sự kiện, vui buồn, biến cố.

            Từ nhỏ, tôi và những người thân luôn dùng món quà quý giá này một cách ý nghĩa nhất, vì mỗi năm, chỉ có một lần thôi. Tôi đặc biệt thích những ngày cuối cùng của năm. Thay áo cho ngôi nhà mình sống bằng những chậu hoa mới, những khung cửa thay màu sơn hay treo lại những bức tranh, kê lại bộ bàn ghế. Đôi khi, chỉ là dịch chuyển, nhưng cảm giác khác ngày hôm qua đã là mới. Mua sắm là thứ khiến tôi phấn khích, cho dù không phải mua cho mình. Bọc đồ mang lên nhà bác, bọc đồ kia gửi tặng nhà người thân, rồi quần áo mới cho mẹ, cho con, cháu. Bạn bè nhắn tin chíu chít “Năm nay đào phai Lai Châu hay Sapa đấy”, “Chị mua miến đặc biệt cho em, rượu nếp cẩm nữa, mai lấy nhé” rồi mùng ba xem phim rạp này, mùng bốn ăn cơm nhà kia…

            Càng ngày, tôi càng nâng niu những ngày Tết. Kẽo kẹt qua gần bốn trăm ngày làm việc không nghỉ, bỗng nhiên, được tặng những ngày thong dong, chậm rãi, không gì đáng giá hơn. Vì quý và vô giá nên tôi tiêu dùng rất dè xẻn. Những cuốn sách mua nhiều trong năm, một nửa chưa đọc vì thiếu thời gian, sẽ đọc nơi quán cà phê ngoài vườn, dưới những gốc cây và gió lạnh phủ lên mặt luôn gây cảm giác phấn khích, nhất là vào những ngày Hà Nội cực thưa vắng người. Những bộ phim hay nhất của năm, còn nhiều lắm, chưa xem, nay mang ra, nhấm nháp để thấy một đời sống đặc biệt nhưng rất gần, giúp mình ngộ ra nhiều điều mà chỉ có ở người khác mới tác động đến. Những cuộc gặp bạn bè, biết là người tri ân tri kỷ nhưng có thấy hàng ngày đâu, giờ là lúc ngồi bên nhau, hít mùi café quyến rũ, tranh nhau nói những điều không sợ nói ra,gặp kẻ tâm xấu, khoái cảm với cái ác sẽ suy diễn làm đau lòng mình.

            Trước Giao thừa, thường cảm giác phấn khích xâm chiếm thì sang năm mới, sự thư thái bình yên như làn sương, hơi lạnh không khí, phủ trùm lên tất cả. Từ nhiều năm rồi, sáng mùng một Tết, tôi hay lang thang trên các con phố cũ của Hà nội. Lương văn Can, Hàng Đồng, Hàng Mã…thưa vắng, heo hút dài như thể sau một đêm, người ta đã kéo nó ra. Ngồi uống chén trà mạn của bà cụ giữa phố vắng, hơi mát lành của ngày đầu tiên thấm li ti trên da, ngắm những nụ cười của người lạ đi ngang qua…

            Cách đây không lâu, có nhà báo hỏi tôi “Chị thấy sao, khi có ý kiến muốn chập hai cái Tết làm một” Tôi nghe điều đó trong sự ngỡ ngàng, thảng thốt. Cái gì vậy? Bỏ Tết cổ truyền để có nhiều thời gian làm việc, để tăng trưởng kinh tế…Ôi trời ơi. Những ngày tháng này, điều tốt đẹp đang dần biến mất, nếu có thì phải ẩn nấp khá kỹ bởi cái ác, sự vô cảm mọc nhanh như cỏ dại sau mưa. Con người đang mất dần sự thanh thản, bởi nỗi lo cơm áo gạo tiền, kế sinh nhai. Đám đông ngày càng đông mà  nụ cười thì khan hiếm dần, thay vào đấy là nỗi nhọc nhằn vặn nát những khuôn mặt không giấu được. Còn gì vui nữa, khi hơn ba trăm ngày ai cũng hớt hải. Từ những em bé ngủ gật đến trường, đến những đám đông ngày càng đông trên khắp con phố lặn lội mưu sinh. Một năm có năm trăm hay một nghìn ngày cũng không đảm bảo người ta có thể sung sướng hơn, đất nước hứa hẹn giàu lên nếu toàn dân đi làm thêm vài ngày!
            Ngỡ ngàng thảng thốt không tin là đến một ngày, có những điều nhân bản từ nghìn đời của cả một dân tộc được coi là vĩnh cửu bỗng bị mang ra xem xét để xóa sổ

            Không còn Tết cổ truyền – đào sẽ là loại cây làm hàng rào như tầm xuân, hoa giấy. Mai vàng miền Nam sẽ thế nào nhỉ? Khó làm hàng rào vì nắng quá, hoa không được chăm sẽ héo rũ. Đường phố vẫn nhuốm màu chì xám xịt của những ngày cuối đông. Triệu triệu người lầm lụi hay hớt hải như vài trăm, vài nghìn ngày vẫn thế ..Không còn Tết Cổ truyền, ông bà, cha mẹ bớt được gặp con cháu xum vầy xúng xính quần áo mới chúc Tết ông, Tết bà mạnh khỏe bách niên giai lão…

            Không còn Tết cổ truyền là mất món quà quý giá. Chúng ta có thể kiếm được rất nhiều tiền. Tiền có thể giúp chúng ta đổi căn nhà, mua thêm cái xe hơi…nhưng mãi mãi, chúng ta không thể mang tiền đó đi mua được sự bình yên trong vòng tay, nụ cười của người thân, sự thong dong tĩnh lặng nhìn lại mình sau một năm lao động. Trẻ con không được khoe áo mới, các gia đình không được ngồi quanh mâm cơm để kể cho nhau đủ mọi chuyện, hay cùng nhớ về ông bà. NHững người con làm ăn xa quê sẽ miên miết đi để vài năm một lần, cuống cuồng nghỉ phép về thăm mẹ, mắt mẹ mờ chẳng thấy rõ mặt con. Hương sẽ bớt thơm trên những bàn thờ tổ tiên, bánh chưng, bánh tét chỉ có ý nghĩa như bánh khúc, bánh bao, bánh giò…

            Tôi không dám nghĩ thêm về những điều vô giá, nhân bản của người Việt từ nghìn đời sẽ mất..

            Không còn Tết cổ truyền, chúng ta sẽ dần lạc lối,  để rồi, chỉ có đi và vĩnh viễn không trở về.   
           
                                                                Những ngày cuối năm Nhâm Thìn.

Thứ Tư, 20 tháng 3, 2013

VĂN CHƯƠNG LÀ MỘT CÕI RIÊNG





Nhà văn thường sống trong hai cõi. Một cõi thực, là đời sống hàng ngày với  hỉ nộ ái ố như bất cứ ai đang sống. Một cõi mộng, là thế giới riêng. Ở cõi riêng đó, người viết mới trở về với sự xâu xa nhất của bản thân, để hiểu mình đang nghĩ về điều gì và có ước mơ hay đau đớn vì  điều gì.
Mỗi một tuổi, một thời điểm, cõi riêng của tôi lại đổi khác. Mười năm trước, tôi cảm nhận cuộc sống này theo hướng mở. Tiếp nhận, khám phá và tận hưởng ngày tháng khá thoải mái. Thoải mái thời gian. Thỏai mái tâm trạng và ít phải chịu sự bất lực khi muốn làm điều gì nhưng không làm được.
Bây giờ, mọi chuyện đã khác. Tôi thích nghi dần với  sự bất lực, rồi nó trở thành nỗi  ám ảnh, và ngầm chảy trong những truyện ngắn mới viết. Không còn là những lát cắt, những câu chuyện rất cụ thể về những con người cụ thể như “Hậu thiên đường”” Phù thủy”, nhân vật của tôi ngày hôm nay ở góc này, góc khác là đại diện cho một số đông, mang những dấu ấn của thời tôi đang sống. Vẫn là những số phận, những mối quan hệ gia đình cha con, ông cháu, nhưng đằng sau đó, là một tâm lý đám đông khá phổ biến với  sự bế tắc trước một đời sống lộn xộn, các ác hoành hành, buộc người tốt đôi khi thành vô cảm.
Vô cảm là mầm mống của sự hủy diệt.
Xã hội những năm 2012 dẫn người ta đi rất xa với bản chất cần có của con người, đấy là sự bình yên.  Sự bất an xâm chiếm tôi mỗi ngày, và nặng dần lên đến mức tôi luôn hoang mang, truy vấn tìm nguyên nhân tại sao đời sống lại ra thế này? Nhìn bề nổi, cuộc sống tiện nghi hơn, nhu cầu sử dụng vật chất tăng bội phần, cảnh vật, con người có vẻ “nguyên vẹn”, mỗi khi mình đi xa về. Những con phố, bà bán nước chè, anh bảo vệ chung cư, hay hàng quán quen. Thế nhưng, nhìn kỹ thì không phải vậy.  Người ngày càng đông, nụ cười ngày càng hiếm . Phận người vô cùng mỏng. Mọi sự đã thay đổi từ trong máu, trong tinh thần của mỗi cá nhân, theo những cách ứng xử khác nhau. Mọi người tự tăng dần sự tự bảo vệ, tăng dần những lo toan, và lạnh lùng bởi họ mải mang vác ngày tháng với những khó khăn mỗi ngày một nặng.              
Tôi càng ngày càng hay tự hỏi mình, suy cho cùng, đời một con người từ lúc sinh ra, đến già rồi cuối cùng cũng bệnh tật mà chết. Tại sao người Việt nam  chúng ta phần lớn không yêu quý ngày tháng sống trên cõi đời này của mình? Phần đông mọi người mất thời gian vào rất rất nhiều chuyện vô ích. Không biết ở đâu trên thế giới có kiểu đàn ông nhậu nhẹt buổi trưa nhiều như Việt nam? Ăn trưa để chiều làm việc tiếp nhưng phải có bia, rượu? Xong rồi ngủ trưa say sưa. Chiều ngất ngư ra vẻ làm việc để đợi tới hẹn, ra hàng bia nhậu tiếp. Ở đâu trên thế giới mà cán bộ đi làm ít người đọc sách, xem phim như ở Việt nam? Thường mọi người  làm nghề gì, quan tâm đúng nghề đấy, ngoài ra, với những lĩnh vực khác là câu trả lời, không có thời gian. Nơi những phòng chờ ở sân bay, hay trong những chuyến bay, hiếm thấy người Việt nam đọc sách. Hiếm thấy người Việt nam bình tĩnh đợi máy bay dừng hẳn mới đứng lên lấy đồ và chen lấn chui ra…Khắp nơi, khắp chốn, người Việt hình như chưa quen với phương tiện sinh hoạt tiến bộ, để chỉnh đốn sự văn minh vốn không được nhà trường hay gia đình quan tâm dạy dỗ từ nhỏ, để tới ngày, không biết phải ứng xử với đời sống văn minh thế nào.
Những chuyện đâu đâu nếu chỉ nghe, để biết rồi cho qua, có lẽ không làm mình buồn đến thế, ngẫm ngợi trong cay đắng đến thế. Một ngày, người Việt nam chết vì tai nạn giao thông, tai nạn lao động, đâm chém nhau và nhiều lý do khác chắc đến trăm người. Những tin lãng xẹt trên báo như chìm tàu, xe đổ đèo mất phanh không hôm nào không có đến nỗi, việc người chết thành bình thường. Mạng người Việt vừa mỏng, vừa rẻ. Nghĩ mà chạnh lòng, xót cho cái xứ này, khi gần đây nhất, một vụ tai nạn ở Bỉ, chiếc xe bị nạn trong đường hầm, làm hơn hai chục người chết. Tin đó chấn động thế giới, và các nguyên thủ quốc gia đã đau xót gửi lời chia buồn đến nước Bỉ và gia đình những ngừoi thân.
Ở Việt nam, sao người ta chết càng ngày càng nhiều và dễ dàng thế?
Tôi bây giờ nhìn cuộc sống này khác xưa. Mọi chuyện dường như chảy ngược vào trong, buồn bã, hoang mang lo lắng là cảm giác thường trực. Và tiếc. Đứng ở trên cửa sổ phòng làm việc, nhìn người đi nườm nượp, kẹt xe tối ngày thấy ai cũng được sở hữu một cuộc đời, có sự giỏi giang sức khỏe  như nhau, vậy mà số người làm được những điều giá trị, có ích cho nhân loại ít quá. Gốc rễ từ đâu nhỉ? Từ sự giáo dục của gia đình và nhà trường không khuyến khích mỗi cá nhân phát triển cái tôi, phát huy sáng tạo? Học thì rập khuôn, làm theo mẫu và lấy điểm số cao làm chuẩn cho một học sinh giỏi? Bố mẹ thì theo nhà trường, con điểm kém, hay có trò nghich gì đấy, cô gọi tới phê bình là về đánh mắng con…Cứ như thế, một đời sống tin thần mất cá tính bao trùm lên từng thế hệ. Để rồi, nhãng đi vài chục năm, chúng ta có một đám đông không bản sắc, không làm nên những giá trị hữu ích mang tính đột phá cá nhân.
Tâm lý đám đông là bộ mặt hôm nay của xã hội,  nhưng phủ trùm lên nó là sự vô cảm, với mầm mống của những điều ác đang lên ngôi và dần loang như một vệt dầu tràn mang tính hủy diệt.

Thứ Ba, 19 tháng 3, 2013

THÀNH PHỐ ĐI VẮNG



                   đu người, nhảy lên chiếc xe bus số 300 trôi êm trên những phố dài. Bên ngoài, người xe lướt mê mải. Khách đông, ngồi kín ghế. Người đứng vai kề vai, lặng ngắt, bàn tay nắm vào cọc sắt, hoặc dây kéo thẻ từ trên xuống. Người ngồi cứng đơ như tượng. Mỗi khi xe phanh gấp, tượng người bê tông đó nghiêng nguyên khối, sau đó về trí cũ.  Mắt ai cũng nhìn vào một khoảng trống trước mặt, đem cho người đối diện là họ đang suy nghĩ rất sâu về một vấn đề gì, tất cả đều mang khuôn mặt ơ hờ, bình thản. Bắt gặp ánh mắt muốn nói chuyện của cô, lập tức những tia lạnh từ mắt người đối diện bắn ra  “Đừng có làm phiền tôi”

         Ngày ấy. Thường vào cuối tuần, cô và anh, nhảy lên bất cứ xe bus trước mặt. Cảm giác đi thật nhanh, rồi dừng đánh phịch đột ngột làm ai cũng dúi dụi, bất ngờ hít sâu mùi của người bên cạnh. Va đập, hít ngửi nhau xong, hai người cười. Khách trên xe cũng cười. Những chuyến đi một mạch qua nhiều bến đỗ, phố dài, phố ngắn, nơi ùn kín xe, đứng chờ cả nửa giờ, rồi đến đích. Và quay lại đường cũ, trên xe vẫn là cô, anh và bác tài xế. Bác biết, họ thích nhìn ngó, cảm nhận nơi chốn này, háo hức trên con đường quen đã bốn năm không cần nhìn cũng biết có cái hố, hay khoảng nào cần chậm lại vì bên hông, có con hẻm nhỏ, con nít rất hay chạy cùng trái bóng để sang bên kia chơi. Mỗi ngày một chuyện, cô chú biết không, hôm qua xe bus của thằng cháu tôi, đỗ một chỗ đợi khách, có bà tự lao vào đuôi xe, nằm trong đấy. Đúng lúc thằng bé nổ máy chạy đi thế là cán nát bươm. Chết kiểu gì như tự tử ấy. Mà ác thiệt. Quyết tự tử được thoát cái thân mình, nhưng hại thằng bé mới vào nghề được vài tháng.  Từ lúc cán chết người, nó điên luôn, nằm la hét, cào cấu trong phòng tạm giam ấy. Lại còn chuyện tối qua, lúc tôi chạy qua ngã 9 gần khu bờ sông, có con bé giận mẹ, cắm dao trong túi quần đi tự tử.  Lên xe, ngồi cái chỗ cô đang ngồi ấy,   khóc rống lên, lảm nhảm nói, chửi bố mẹ không cho tiền mua xe máy.  Mọi người mệt, bảo nó khóc ít thôi, nghe  cứ như đang đi xe tang.  Nó điên lên, rút ngay con dao  đâm bị thương mấy người rồi nhảy xuống lao đầu vào ô tô tải đi cùng chiều với xe này. Chết luôn. Giá rau muống lên rồi, mà rau thì toàn hóa chất, đàn vịt nhà tôi, mới hôm kia lăn ra chết vì ngộ độc rau muống, vì nó ăn sống. Mình ăn chín hơn nó, với lại mình to bằng năm mươi lần con vịt, ngấm độc cũng dần dần, không chết tươi như vịt.  Mỗi lần còn hai vị khách đặc biệt, chu du thành phố bằng phương tiện công cộng, ông tài thành hướng dẫn viên, nói đủ thứ chuyện không đầu không cuối.  Thời gian đầu, cô dịch cho anh nghe. Hai năm sau, anh vừa nghe vừa đóan. Đôi khi, anh hiểu thành một chuyện khác.  

                              ***

Từ ngày cô một mình quay lại thành phố này, bác tài nào cũng như người máy, thành thạo vài động tác đơn giản, chính xác, lịch sự. Khách quẹt thẻ, im lặng tự vào chỗ ngồi. Khách trả tiền mặt, bác nhìn thẳng, tay chìa đưa vé, nhận tiền bỏ vào cái hộp nhỏ bên cạnh. Mỗi lần khách chìa tay ra, thấy đầu bác hơi cúi nhẹ, có thể hiểu đấy là chào. Hôm nay cũng vậy. Hết một chặng đường dài, trên xe, chỉ còn cô và bác. Cô lên ngồi ghế thường dành cho phụ xe, nhìn bác chằm chằm, như đánh thức góc quen ngày xưa. “Cháu mới đi nước ngoài về, cũng hơn một năm rồi, bác còn nhớ cháu không” “Dạ, nhớ” “Bác vẫn vậy, có vẻ mập hơn. Con gái bác tốt nghiệp đại học, đã đi làm chưa?” Người máy lái xe có nhận ra người quen cũ, nghe hỏi thăm về con gái, không chút động đậy biểu lộ xúc cảm là sao giữa trăm nghìn người lên xuống xe mỗi ngày, sau hơn một năm, có người vẫn nhớ là ngày xưa, bác rất căng thẳng chuyện con gái có xin được việc làm hay thất nghiệp giữa một nơi có cả triệu sinh viên không có việc làm. Miệng người máy lái ôtô nhả chữ đều đều, lịch sự “Cảm ơn cô, cháu nó đã đi làm” Cô biết mình đang vấp vào một điều gì đấy, bao trùm lên tất cả. “Cháu mới về, muốn hỏi bác vài chuyện, cháu thấy sao sao ấy” Cô khóat tay, nhăn nhó, diễn tả khó khăn. “ Không còn vẻ náo động của những phố mua bán, người đi lại sắm đồ. Không thấy các cửa hiệu mở cửa suốt đêm cho khách thập phương. Tất cả có gì đấy như vừa được siết lại về trật tự. Tiếng động cũng khác xưa.”

Chiếc xe bus chứa 60 chỗ đã kín khách, chạy chiều ngược lại. Cô hỏi. Tự trả lời. Lại hỏi. Mức căng thẳng dâng cao khi những lời nói như đập vào tấm kính trong suốt, cách âm ngăn giữa cô và bác tài. Đến bến cuối. Khách sau cùng nhảy cái huỵch xuống đất, biến mất trong đêm đen, lái xe quay sang nhìn cô, xám xanh, không động đậy. Ánh mắt quét lên toàn thân cô hơi lạnh của thép. Sự khó chịu, khó hiểu  toát lên khuôn mặt râu cạo nhẵn, trơn bóng mồ hôi dầu, càng đáng sợ khi thành phố về đêm, đường vắng, nhập nhòa những ghế trống,  vài dây nắm tay đung đưa đung đua. Ánh mắt phát đi  thông điệp “Cút ngay. Tao hết sức chịu đựng sự lảm nhảm của mày rồi”

 Không gian lặng ngắt. Cảm giác tang tóc, âm phủ từ bên ngoài, luồn qua khe cánh cửa lên xuống đã tự động sập lại, đem mùi chết chóc nhuốm dần lên tất cả khoang xe. Thông điệp lại phát tiếp từ lái xe “Ra khỏi xe, không tao giết mày”

Cô lạnh, rồi nóng. Một cơn giận bùng lên. Xông vào  lái xe, người chắc nịch như đổ bê tông, giật mạnh ngực áo “Ông nói đi. Sao ông không muốn nói chuyện với tôi. Chúng ta có quen nhau, và ông cũng nhận ra tôi? Có cái gì ở đây mà mọi người nhìn nhau như những bóng ma?” Lái xe dùng bàn tay to, chắc dày, nắm lấy tay cô, giằng mạnh ra, nhìn cô lạnh lẽo “ Đừng chọc giận tôi, phiền đấy.” 

                                         ***

  Những ngày cuối tuần xưa. Anh và cô chân dép xỏ ngón, quần sooc lang thang những phố đi bộ. Có khi ngồi bệt bên hàng cháo huyết, phở cuốn đủ lọai chấm nước chao cay, ngậy mùi bơ lạc không đứng lên được vì chuyện của bà bán hàng về cách làm tương chao, cách hãm huyết heo sao cho thơm, mềm. Giờ có đi cả phố, cũng không thấy những chiếc xe bán trái cây gọt sẵn thơm mát trong những bịch nilông trắng, thò ra mấy cái que nhọn dùng để xiên khi ăn. Phố dài sau mưa, mùi hơi mát,  hăng hăng lá cây giập vỡ, không còn loáng thoáng mùi trái cóc chín, hay mùi hủ tiếu bốc ra trong chiếc xong đun sôi sùng sục nằm trong chiếc xe đẩy khắp con đừong rọp bóng cây. Không còn sự lộn xộn của cuộc sống thị dân bao đời vẫn thế. Phố vốn dài, giờ thêm lạnh. Người vẫn đông, nhưng hết âm thanh, như diễn viên phim câm. Con phố ngày xưa, anh và cô ôm vòng giữ ngang hông nhau, sà vào hàng chè thập cẩm, cho chúng tôi tất tật, thập cẩm của thập cẩm xem nó ra cái mùi gì. Chủ quán cười toét, tung cái ly lên cao, rồi tóm vào chân ly như diễn viên xiếc, nhón mỗi loại chè đủ màu xanh đỏ hồng vàng đen trắng, xúc thêm muỗng đá bào như mảnh kính vụn phủ lên, múa một vòng rồi đưa ra hai cái ly óng ánh màu cho khách.

Ngày cuối tuần nay, Thành phố như người máu lạnh, vô cảm dửng dưng. Thật lạ khi phát hiện ra đời sống của một nơi chốn lại có thể tác động đển cảm xúc của mình đến thế. Mọi thứ chung chung như sự hỗn độn, tiếng động của sự sống và mùi hương lại làm ta xúc động,  khoáy sâu vào tận những góc riêng tư. Những tế bào trong cô quẫy  mạnh, như bung ra vì bị cầm tù dưới làn da. Chúng phá phách muốn tìm nguyên nhân tại sao mọi âm thanh của nơi cô và anh quen thuộc, yêu quý này đột ngột biến mất. Thèm nghe tiếng người lào xào ngày xưa luôn làm cô bức bối, đau đầu, nay nhớ nao ruột vì nó biến đâu mất rồi.  Những quán bia hơi vắng, vài người khách nghèo, uống cốc bia với miếng xoài xanh cho nghiền cơn thèm. Không còn “một hai ba, một hai ba, một hai ba, dô ô ô ..”. San sát nhà hàng đóng băng. Khăn bàn phủ trùm không vết nhăn, ố bẩn của đồ ăn nước sốt bám vào không thể tẩy trắng. Bát đĩa sạch, muì mốc từ những tấm thảm chùi chân. Phục vụ đứng vơ vẩn như người được giao nhiệm vụ nhưng không có việc để hoàn thành, ngơ ngác buồn vu vơ  như mắt những con bò đói bị cột mỗm nằm dưới gốc cây.



                                       ***





               Chỉ quán Sushi Nhật là còn ran ran “irashaimase… Insamase… irashaimase…” phục vụ, nấu bếp chào đón khách.  Những chàng trai khéo tay đứng sau quầy, cuộn susi các loại, trong những bóng đèn hắt thẳng, nhoẻn cười  đem cảm giác đã gặp được người,  điều mà suốt  tuần nay, cô đi tìm không thấy. Cơm lươn nướng (món này cô ăn giúp anh) và bình sakê nóng. Tiếng chào khách lan từ cửa chính, tới tận cùng chỗ bà béo đứng rửa bát hút sâu cuối nhà. Những chàng chai cắm cúi bên lát cá hồi, hay cuốn cơm bằng những tấm nan gỗ sau đấy lấy lá rong khô bọc, miệng không ngớt... Cô chìm ngập trong tiếng người hỗn độn thủa nào, dù công suất giảm tối đa, lời qua đáp lại của những vị khách ngồi dọc hai bên quầy bar, những bàn độc lập nghe rõ hơn, bởi sự chậm rãi của từng câu nói. Nhìn xoáy vào cô quản lý chính, người duy nhất cũ nơi nhà hàng này, cô cười thân thiện “Cô có thể ngồi với tôi vài phút, tôi muốn hỏi cô chuyện này” “Dạ” Cô quản lý lịch sự ngồi ghé nửa mông lên chiếc ghế cao, nhìn cô trìu mến, chờ đợi. “Tôi có việc phải đi xa thành phố này ba năm” “Dạ” “Khi về, đã một tuần nay, tôi vẫn không định nghĩa được, có điều gì đấy đã thay đổi, rất lớn, và tất cả cùng thay đổi” “ Dạ” “ Hồi trước khi đi, tôi và bạn trai thường ăn ở đây, lúc đấy cô đã làm quản lý, cô có nhớ tôi không” “Dạ, tôi có nhớ chị. Bạn chị người Thụy Điển” “ Đúng rồi” Chồm người về phía quản lý ngày trước nhanh mồm nhanh miệng, luôn hỏi cô, là anh nhà chị có hài lòng với món lươn nướng hôm nay không, hoặc món ngao hấp kiểu Pháp, có bị thiếu vị gừng, giờ vẫn ánh mắt thân thiện, nhưng chỉ thấy dạ nhẹ nhàng. “Tôi thấy mất tiếng động. Xe máy, ô tô cũng ít. Nhiều nhà hàng, hay cửa hàng thời trang lớn đóng cửa, vỉa hè thoáng đãng. Nhìn chung, là rất thích, rõ ra sự thay đổi, nhưng có điều gì đấy, giống như cả thành phố này đang đi vắng, hoặc sắp dọn đi, và ai cũng trong tư thế chuẩn bị” “Dạ” “ Tôi muốn cô nói cho tôi lý do, là tại sao – cô khoát tay ra bên ngoài, qua tấm kính lớn, ngoài kia là khu

đại lộ, với ngã bảy đường lớn, đèn cáo áp chạy dài, những tòa chung cư cao, sáng trắng đèn đang mờ mịt trong màn mưa – tại sao tất cả lạnh cóng thế” “Dạ”

          Cô hỏi mãi, nói mãi, về sự im lặng đáng ngờ của thành phố, giống như chết hết rồi, người xe lướt đi dưới một cõi âm như những bóng ma. Đáp lại, chỉ là ánh mắt ấm áp, đôi môi thoa lớp son bóng mỏng lịch sự, duy nhất một câu “Dạ”.

          “Sao cô không trả lời tôi” Cô mở to mắt, trừng trừng nhìn. Quản lý hơi giật mình, thở dài khe khẽ, rồi nhẹ nhàng, thả giọng đều đều, khác hẳn sự háo hức nói chuyện ngày xưa: “Dạ. Em không biết những điều chị nói, chính xác là cái gì. Có thể, chị ở xa về, nên thấy khác lạ, so với ngày chị đã ở đây. Nhưng với em, thì không. Mong chị thông cảm. Gần mười năm nay, từ ngày có quán Sushi này, Em tới nhà nhà hàng là 7h45 sáng, và rời đây về khi 11 giờ đêm. Sáng nào em cũng đi một con đường bằng taxi kí hợp đồng tháng. . Đường về buổi tối thì ngồi xe hơi của nhà chồng rước. Thực sự, là em không thấy ngày hôm nay khác một ngày nào đấy của ba năm trước”

          Rượu sake đắng. Mắt cô nhức buốt, giật sâu trong hốc. Biểu hiện của huyết áp đang dâng cao do thần kinh bị kích động. Gượng cười nhạt, chào quản lý đang đứng lên đi ra xếp bàn cho sáu người khác ướt lướt thướt vào cô lao ra đường đi như chạy trên dãy phố bán hoa, gần một cổng phía nam khu chợ. Một đứa trẻ khoảng mười tuổi mặc cái váy hồng, đính những viên đá cũng hồng mắt nghếch nhìn mấy tấm biển hiệu trên cao, vấp mạnh, ngã chúi xuống. Khi ngã, người nó đổ đúng vào chân cô. Cô vội cúi xuống nâng lên, xuýt xoa. Bất ngờ, một bàn tay phụ nữ bóp lấy vai cô, cứng như gọng kìm siết đau nhói. Buông tay ra khỏi con bé, cô nhăn nhó vì đau, ngẩng nhìn. Người phụ nữ cao gầy, tóc uốn từng lọn bóng mượt, chiếc váy đen vải mềm ôm sát thân người gọn không tích mỡ, Chanel No.5 thoang thoáng quyến rũ. Ánh mắt bà sắc như mũi tên bắn vào cô, lạnh ngắt thông điệp “Đi ra chỗ khác ngay” Cô bủn rủn chân tay, thấy lại ánh mắt tài xế xe bus. Con bé im lặng, nhìn nhanh vào mắt cô vẻ biết ơn, cắn chặt môi nhịn đau, lồm cồm ngồi dậy, bước chúi đi. Bàn tay trắng nuột thon dài người mẹ nắm chặt khủy tay mũm mĩm của nó, kéo giật về phía trước. Đầu gối nó chảy máu, nhưng cả hai đều không để ý, đi nhanh như trốn chạy.  Cô ngồi bệt xuống đất, tuyệt vọng nhìn theo. Con bé đau một chân, vấp váp theo mẹ đang sải những bước dài. Chợt nó quay lại, nhìn cô, nhỏen cười rất vội. Giơ bàn tay không bị mẹ nắm ra sau, vẫy vẫy chào, khuôn mặt bừng sáng. Cô bật khóc. Cơn tủi thân, sự cô độc giữa chốn đông người và ý thức những điều mất mát, tốt đẹp đã tuột mất trong đời làm cô không đứng dậy nổi. Mắt nhòe nước, nên không thể thấy người mẹ khi biết con gái quay lại vẫy tay nhỏen cười với người lạ, rất nhanh tát đánh bốp vào bên má bầu bĩnh của cón bé, giật mạnh tay để hai người đi nhanh hơn. - Chanel No.5Chanel No.5 Chanel No.5

                                                  ***

Cửa sổ phòng khách sạn ở trông xuống ngã sáu.

Ngày còn anh, tối muộn hai người sau khi làm xong việc ở máy tính, hay vẽ được những phác thảo cho cuốn truyện trẻ con mới, hai người tự thưởng cho mình bằng cách đứng bên cửa sổ, uống bia lạnh với thịt nguội. Dòng nứoc men ngọt ngào thấm qua cổ, trôi xuống như tắm mát cho cả hai lá phổi. Nhiều lần, cô và anh tranh cãi là tại sao uống bia lạnh, không mát ruột mà lại mát phổi. Quá phản khoa học nhưng mà rõ ràng bia trôi đến đâu, phổi mát đến đó.  Dưới đường, loang loáng ánh đèn, tiếng còi xe, tiếng nhạc đủ thể loại hắt ngược lên. Tiếng ca cải lương não nề từ chiếc xe bán băng đĩa dạo. Tiếng trống đập rầm rầm laọi nhạc hiphop đang thịnh hành của lũ trẻ phát ra từ hàng thời trang TTT, hay tiếng hủ tiếu gõ, tiếng rầm rầm nẹt pô ôtô độ phân khối lớn. Thỉnh thoảng, leo lắt tiếng ca buồn ngang ngang ma quái Khánh Ly hát nhạc Trịnh Công Sơn “ Em còn nhớ hay em đã quên,nhớ Sài gòn mưa rồi chợt nắng. Nhớ phố hương xưa, nhớ đôi bàn chân, nhớ bạn bè gọi bè gọi nhau xa vắng”  thấp thoáng bay ra từ hàng treo biển cắt tóc gội đầu nhưng chủ yếu khách vào chỉ để nằm phưỡn bụng cho tiếp viên chân trắng thẳng tắp nặn trứng cá và ngoáy tai.

Hai người ôm ngang lưng nhau, bia thấm ngọt lành. Bình yên. Giữa muôn vàn tiếng động. Anh thì thầm” Anh yêu nơi này quá” Cô gật, tóc bay lòa xòa, mắt lấp lánh hạnh phúc “Hai đứa mình may. Em cũng yêu nó”  Khoát tay, vòng quanh quầng sáng phía dưới những con đường, cánh tay khua cao như muốn ôm trọn tất cả những gì xung quanh nơi hai người đứng vào lòng. Vẻ mặt mãn nguyện đem cho anh cảm giác nếu ăn được “nó” cô sẽ ăn hết để giữ hết vào  lòng.

          Ba năm qua rồi, giờ cô đứng một mình nơi cửa sổ, nhìn xuống. Không có những bức phác thảo rải kín mặt giường. Không quần áo bừa bãi vắt khắp nơi. Không có anh. Không có bia. Phòng lạnh, ngăn nắp. Giá vẽ mini gập nguyên dựng góc cửa. Bảng màu và những ống sơn gọn gàng im lặng chân giường. Chỉ có cặp giấy trắng, mấy thanh than đen để trên bàn. Một bức kí họa dang dở. Khuôn mặt con bé nhỏen cười, bím tóc buộc cao. Cô vẽ lại nó trong nỗi ám ảnh về nụ cười duy nhất từ ngày quay lại nơi này.

Một con chó Nhật lông xù trắng rũ rượi đang đứng giữa đường, toàn thân hướng về phía bên kia đường nhưng mặt lại ngoảnh ra sau, cãi bà ch đang ngó tứ phía để sang đường. Con chó không hề quan tâm đến ba bề bốn hướng ô tô, xe máy lao phầm phập về phía mình, thản nhiên đứng sủa ăng ẳng vẻ giận giữ người chủ giống như nó đang ở trong khu vườn riêng. Cô nhổm người nhìn con chó, nhìn bà chủ mặt tái xanh vì tức nhưng mặt mũi vẫn tỉnh bơ. Người đi đường cũng không bấm còi xua con chó ngang bướng lắm mồm chạy dẹp sang một bên, việc mà cách đây ba năm cắc chắn xảy ra. Có chiếc xe máy đi chậm chở  hai người một nam một nữ đi từ từ tới. Họ mặc đẹp, thanh tú, và nhẹ nhàng, đến sát con chó xù bông, dừng lại, nhìn. Người chủ nhìn hai người trên xe máy. Mặt hai người tỉnh bơ, không biểu lộ xúc cảm. Con chó thì vẫn gân cổ trợn mắt quay lại cãi bà chủ. Cô gái ngồi sau xe chàng trai, bước xuống xe, tới gần bà chủ, nói nhỏ câu gì đấy. Bà chủ luống cuống mất bình tĩnh, nhưng ngây độn, pha sự thất thần, kinh hãi. Cô gái nói xong,  tiến tới con chó. Bằng một động tác nhanh, như tia chớp xoẹt ngang trời đêm, cô gái đá một phát thẳng vào giữa mồm con chó. Không những con chó câm miệng, mà nó nằm vật ra đất, cổ nghẹo sang một bên, hai mắt trợn trừng. Cô gái cúi xuống, bế con chó thoắt mềm oặt trong mấy phút, lả như một đống bông ngoài hai cái mắt trợn ngược trừng trừng chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, đặt vào hai cánh tay của người đàn bà đứng chết cứng. Cô lại nói nhỏ điều gì, có vẻ như, bà đi nhanh sang đường ngay, không thì bà cũng ăn một phát giày của tôi như con chó yêu kiều ngu dốt này. Người đàn bà bừng tỉnh, ôm con chó chết mềm trên tay chạy băng qua đường. Cô gái trở lại vẻ lịch sự ban đầu, nhẹ nhàng trèo lên xe máy của chàng trai,  hoà vào dòng người rất đông, lặng lẽ trôi.

          Cô chồm người, muốn bay qua khung cửa. Người nóng bừng, rồi run rẩy vì lạnh. Người đàn bà ôm con chó đi trên vỉa hè, lúc ẩn lúc hiện cạnh những gốc cây to, đen thẫm. Rồi biến mất.

          Ngã sáu người và xe miên miết trôi.

                              ***

Ngồi trước ông bác sĩ, mặt đầy da bóng, hàng ria tỉa đều vắt ngang đôi môi dầy, hàm răng bọc sứ trắng bóng, thỉnh thỏang lóe ánh vàng của một chiếc răng bên phải, bọc vàng thật nguyên c hiếc. Cô nói không dừng “Tôi không thể hỏi ai, về sự đổi khác, tất cả những người quen cũ, đều đi đâu hết. Ngay cái khách sạn trước đây tôi ở, chủ vẫn là người đấy, phòng tôi ở vẫn phòng đấy, nhưng họ không nói với tôi về sự thay đổi. Thế là tại sao? Ông cũng đã chữa bệnh đau đầu cho tôi, cũng quen biết tôi ngày xưa, ông nói đi”  Bác sĩ nhìn thật thẳng và sâu, hoàn toàn không hiểu cô đang nói gì.  Run rẩy vì bị kích động, cô khởi động Ipad, vào mạng internet, chìa ra “Ông đọc đi. Tất cả các báo đều viết về những người chết trong ngày. Ông hiểu không. Chết do nhảy cầu tự vẫn. Chết vì đổ xăng vào người rồi đốt lên. Chọc nhau một câu trong quán nhậu là vớ dao đâm chết người.  Chết do lật xe, cả một đống người không nhận ai ra ai nữa…Một ngày, có tới gần trăm người chết. Tin này đứng cạnh tin giá vàng không dao động, vẫn nằm ở ngưỡng cao hay đang mùa hoa tulip tím ngập tràn Hà Lan…Tại sao mọi người nói về chuyện cướp, giết tỉnh bơ như vậy?” Ông bác sĩ vẫn ngơ ngác nhìn cô, như đang nghe một ngoại ngữ lạ. Bấm điện thoại nội bộ, ông gọi một nhân viên vào, nói nhẹ nhàng “Cô nói khách đợi tôi thêm 30 phút nữa. Ca này nặng hơn dự kiến,  phải kiểm tra thêm trước khi quyết định” Cô y tá hiểu ý bác sĩ sau câu nói ngắn gọn, ánh mắt sâu vời vợi đầy ẩn ý. Y tá  gật đầu lùi ra, sau khi quay nhìn cô, ánh mắt xa xôi, không lộ cảm xúc.

               Ngoảnh ra nhìn quanh phòng khám rộng, giật mình không hiểu câu “ca này nặng hơn dự kiến” dành cho cô hay  ai. Phòng trống. Cô điên lên, đấm mạnh tay xuống mặt bàn “ Ông vừa nói gì?” Ngồi thẳng người trên ghế, bác sĩ nhìn chăm chú vào hình một xác chết, trên trang báo điện tử, bình thản như nhìn những cánh rừng hoa tuy lip tím ngắt, họăc ảnh một người đàn bà đi cạnh một con ngỗng với chú thích “Người bạn thân thiết  của bà chủ”. Chồm người lên, sa sả “Tại sao người ta không can một thằng đàn ông ghen với vợ, đổ xăng lên người cô ấy và đốt cháy? Tại sao một thằng con lại đánh cha đẻ mình đến hấp hối? Tôi không hiểu. Thành phố này không còn tiếng động. Không còn tiếng những người bán dạo, tiếng rao hàng trong những con phố” Bác sĩ nhìn cô, vô hồn. “Ông có hiểu tôi đang nói là ai cũng sao sao ấy. Có rất nhiều tấm kính chắn mọi người với nhau. Từ ngày tôi quay về, chưa gặp một nụ cười. Duy nhất một cô bé cười với tôi, ngay lâp tức mẹ nó giật đi mất là sao? Có chuyện gì, ông nói đi”

Hôm nay. Năm ngoái.  Cô và anh lang thang một ngày bên Nàng tiên cá. Đan Mạch mùa đông, nhưng hôm nay không có tuyết. Nắng lạnh. Vàng rực bên hồ phủ lên những tán cây. Những đứa trẻ hai má ửng hồng cười toét miệng, chạy ra nhặt trái bóng lăn vào chân khi cô đến bên ghế quán ăn. Xa xa, những ông bố bà mẹ duỗi chân trên đất, nhấm nháp càphê, hay chai. Ai cũng cắm cúi đọc những quyến sách.  Trời càng lạnh, uống bia càng ngọt. Cô chủ quán nói, có món cá đặc biệt, ai đến vùng này đều thử một lần.  Có cặp vợ chồng mặc đồ cưới, xúng xính cô vợ béo tròn tự tin bên chàng chú rể cao nghêu, cười với khách lạ dọc con đường từ nhà thờ, đến quán bia. Đi cạnh là hai người lớn và ba đứa trẻ. Họ nói chuyện và cười với tất cả như thể khách đang la liệt ngồi uống bia đang tới dự đám cưới.  Hai thanh niên trong nhà hàng chạy ra cười tươi  khui những chia sâm panh. Trước mặt mọi người những ly rượu đỏ bọt tràn “Xin mọi người cùng chia vui với chúng tôi. Chúng ta là bạn”  Chú rể mặt vẫn còn những mun trứng cá, ôm cô dâu béo tròn, da lấm tấm tàn hương cùng giơ hai ly sâm panh đỏ lên cao. Lạ, quen, chạm ly chúc mừng hạnh phúc. Họ hôn nhau miệt mài. Một cô bé chừng hai tuổi ngả nghiêng chạy tới rồi tựa cà tấm lưng ấm ngả vào đùi cô, như thể hai người quá quen nhau. Cô cúi xuống. Nó ngước mắt nhìn lên, bắn ra một tràng tiếng bản xứ. Tay giơ con thỏ bông bé xíu có hai cái mắt hồng. Cô đoán, nó đang nói chuyện về con thỏ. Gần đấy, hai người đang uống bia, chắc là cha mẹ của bé, cười gật đầu với cô. Người cha tóc vàng, ánh mắt ấm áp lấp lánh cười nhún vai, hai tay giơ lên như muốn nói là hãy xem, con bé đang kể một câu chuyện rất riêng. Cô bé nói hết câu chuyện rất riêng ấy  xong, lấy bàn tay bé xíu vít mặt cô xuống thật thấp, áp cái miệng xinh uớt mềm mùi trái cây lên hai má cô, rồi cho con thỏ bông mắt hồng hôn lên đúng chỗ nó vừa đặt môi lên đấy. Ánh mắt nó nghiêm cẩn, thành kính, miệng lẩm bẩm điều gì giống như dặn dò con thỏ. Rồi nó vẫy bàn tay bé xíu chào cô, chạy ra bãi cỏ nắng vàng lọt qua tán cây sồi già, hắt xiên một đường dài, nằm bò dạy con thỏ tập đi. Anh vòng tay ôm gọn cô trong lòng. Gió ràn rạt thổi,  tê phủ khắp toàn thân cô nóng ấm. Nhắm mắt, nuốt trọn không gian, thời gian, hơi ấm từ vòng tay anh trùm lên cô.

           Bây giờ. Ở nơi chốn của mình, sau ba năm trở lại, hai mắt nhòe nước, bàn tay với những ngón dài,  nổi trên mu bàn tay da trắng xanh những cái gân chuyển sang màu xanh tím ôm chặt lấy khuôn mặt, cô khóc nức nở

          Bác sĩ nhìn đồng hồ. Không còn vẻ lịch sự với người quen, với bệnh nhân, mà với một người cần phải tỏ rõ thái độ. Cô vẫn sốt ruột bắn ra những câu hỏi. Bác sĩ trước như không thấy, giờ thêm việc như câm, tỉnh bơ không quan tâm tới vẻ  bấn lọan của cô bởi những câu tại sao. Những ngón tay đầy đeo chiếc nhẫn vàng trắng có đính kim cương lấp lánh, hí hoáy viết vào cuốn sổ y bạ mới “ Nhập viện. Phòng 309. Chuẩn đoán bệnh: Tâm thần giai đọan 2”  

                                       

       ***

          Chàng trai Thụy điển xuống sân bay Tân sơn Nhất vào một chiều cuối mùa mưa. Mịt mùng nước dăng thành những tấm nan thủy tinh trắng dày rơi chéo xiên tạt phải tạt trái.  Thành phố phủ một màu xám xanh, ủng sũng nước. Những tán cây cổ thụ ngả rạp trong gió mưa. Người và xe lướt êm trên những con đường. Không một tiếng còi xe, tiếng động cơ. Những vỉa hè sạch.

          Đường phố dài. Mưa đầu phố mịt mù thế, cuối phố khô hanh hao. Nhảy xuống khỏi chiếc taxi ướt sũng sạch bóng, chàng bước đi trên đường hút dài, hàng cây sao thẳng tắp. Chàng vừa kết thúc một dự án 3 năm ở một đất nước châu Phi,  xa nơi chốn này đúng năm năm. Ngày kết thúc Dự án khuyến khích trẻ em các vùng nông thôn nghèo có thói quen viết, vẽ và đọc sách, anh và cô, một họa sĩ tự do lên đường sang Châu Phi. Được 2 năm, cô quay lại đất nước của mình, đợi anh hết hạn công việc, về sẽ làm đám cưới.

           Ngã sáu.

 Mặt đất  bóng loáng. Xe miên miết trôi. Người miên miết đi. Phòng khách sạn năm nào cửa sổ trông xuống các ngả giao cắt, loáng ánh đèn. Chống tay ngây nhìn mọi vật chuyển động, tiếng nước tí tách chảy nhẹ trong phòng tắm thơm như cô đang đứng giũ tóc dưới nước năm nào. Ngày ấy. Sau một tuần lang thang ở một tỉnh miền núi dạy trẻ em tập vẽ, tập xem và nhận xét về những bức tranh trong một khu trường cấp một xa trung tâm thành phố, hai người về khách sạn. Nước ấm, hương tinh dầu sả trùm mái tóc dài cô gái hai mươi nhăm tuổi thơm da mùi người trẻ, họ yêu nhau như vừa xa rất lâu, chứ không phải vừa cùng nhau đi suốt chặng đường dài. Tiếng nước cũng tí tách như hôm nay. Tất cả mọi chuyển động dưới ngã sáu như ngày ấy. Không gian mát lành mùi lá cây giập vỡ như ngày xưa.

          Và cô từ buồng tắm đi ra.

          Vòng tay ôm lấy anh, rúc mặt vào góc cổ dưới vành tai anh hít nhẹ nhẹ.

          Anh đứng yên. Biết mình vừa đi một chuyến rất xa, và luôn ngóng ngày quay lại nơi chốn yêu quý này. Giờ thì anh đã ở đây, còn cô thì đi vắng. Thành phố bên dưới kia cũng đi vắng rồi.  Anh sẽ đứng thế này, để đợi đến ngày mai, khi bình minh lên, ánh sáng hồng hồng một ngày mới bao phủ lên vạn vật, anh sẽ lên chuyến xe bus quen thuộc của họ, tìm cô

Hồi chiều.

Chủ khách sạn lúc mở cửa căn giao chìa khóa phòng này, kèm phích nước, tập khăn bông, bịch giấy vệ sinh, nhìn thật sâu, rồi lôi trong túi áo ra mảnh giấy. Địa chỉ thường trú của cô.

Khu 29, lô E, số mộ 435 -  Nghĩa trang thành phố.

  









                                                                      Tháng 11 năm 2010

                                                                                N.T.T.H

Thứ Hai, 18 tháng 3, 2013

CHÚNG TA CẦN SUY NGHĨ VỀ CHUYỆN NÀY

Bậu cửa sổ bằng gỗ. Thường khi năm mới đến, anh thuê người đến đánh lại vécni cho mới. Giống như khoác thêm tấm áo mỏng, đủ để đẹp mà không khác gì. Chính vì thế lớp gỗ ngày càng bóng và dày, có thể ngồi lên như trên một băng ghế dài chắc chắn.
Từ cửa sổ có thể nhìn thấy rất nhiều chuyện đang xảy ra dưới đường. Bà bán bún riêu cao hơn mét bảy mươi, nặng tám chục ký đang nhặt cho vào mồm những giò tai vụn đầu cuối mỗi khi cắt vào bát bún cho khách. Miệng nhai nhưng vẫn chửi ông chồng hôm qua cá độ bóng đá mất hơn ba trăm tiền lãi hai ngày gánh bún. Ông xe ôm không cần gương sờ sờ lần mò trên mặt nặn trứng cá. Lâu lâu, được viên nào, giơ lên nắng soi.
“Em mang máy tính, máy quay và ổ cứng phim đi”, Hân tháo cái ổ cứng chứa khoảng 200 phim kinh điển của thế giới chất lượng HD mới mua, cho vào cái túi cao thành. Máy quay phim, máy ảnh, máy tính xếp vào vali chuyên dụng của dân làm phim. Phim ảnh là nghề của Hân. Với một kỹ sư dựng phim, rồi chuyển sang quay phim nên phải mang vác những thiết bị máy móc là việc cô rất quen.
Dưới đường, hai cô gái nhảy từ một chiếc xe ôm xuống, chân dài, một cô có vài nốt muỗi đốt còn cô kia dính cái sẹo do bỏng pô xe máy. Cô bị muỗi đốt nói với cô bỏng pô, “Tám giờ tao có sâu, mày chiến đấu một mình, OK?”. “Vô tư đi, nàm bát bún đã, đói dã họng”. Hai chân dài nói ngọng hạ phịch mông xuống hai cái ghế nhựa vuông, quen thuộc nhìn bà béo chan chan múc múc không nói thêm một câu.
“Em nghĩ là em sẽ không nói chuyện của chúng ta với ai. Đề nghị anh cũng vậy. Thiên hạ đang nhạt mồm, có chuyện của mình, ít ra cũng mặn hai ngày”.
Hai cô bỏng pô và muỗi đốt hoạt động ở quán gội đầu thư giãn trong ngõ bên kia đường khoảng ba tháng. Trước đây, đội ngũ này đông hơn, mỗi lần ăn ngồi quây kín bà bún riêu. Cho đến ngày, một khách hàng quen đang thư giãn dịch vụ trọn gói cùng lúc ngoáy tai kèm nặn trứng cá, thả cái phần con người mãn nguyện trong bàn tay và cái miệng xinh xinh của một em nói ngọng thì bà vợ cùng công an phường, trật tự viên hiện ra ân cần đứng quanh… Anh biết chuyện ấy là từ ông tổ trưởng, sau khi gõ cửa trịnh trọng vào nhà, hổn hển kể, lưu loát như thể đã kể đi kể lại ở nhiều nhà khác trước đấy. Mái tóc giả rẽ ngôi thẳng tắp vốn để che cái đầu hói trụi của ông, giờ lệch sang một bên lộ mảng hói bóng loáng như sơn vécni màu vàng. Anh nhón tay khẽ đẩy cho mớ tóc giả khớp lại vào khung đầu của vị quan quyền đang thao thao bất tuyệt với những cú nuốt nước bọt rồn rột. Cứ thế, anh ngồi nghe lúc được lúc không, mắt nhìn suốt vào cái ngõ tối và sâu ở bên kia đường, và nhận ra từ hôm đấy đội ngũ chân dài hết bao vây bà bún riêu mỗi chiều. Thời gian sau, xuất hiện hai em muỗi đốt và bỏng bô.
Anh ngoảnh nhìn về phía cửa ra vào. Hân đã đi, cùng hai túi, một vali to.
Thở mạnh, quay nhìn xuống đường. Nếu ngồi ở đây với kiểu gù gù lưng, sẽ không thấy ai ra vào ở cổng ngõ. Thẳng lưng lên, sẽ thấy những cái đầu và chịu khó khoảng năm phút, thì thấy cả người. Anh thẳng lưng. Rồi đứng lên, chồm người qua lan can gỗ. Cuối cùng thì cũng thấy Hân. Vai một đeo túi, một túi móc vào vali kéo và dừng lại trước một chiếc xe bảy chỗ đen bóng. Cửa mở ra. Rồi tất cả biến mất.
*
“Chúng ta cần suy nghĩ về chuyện này” là câu anh thường nghe từ Hân khoảng ba đến bốn tháng một lần. Đến bây giờ. Sau tám năm chung sống, không hôn thú, không đám cưới, không một bữa cơm thân mật với bạn bè thân hay họ hàng cũng chẳng sao. Lâu nay, họ là một cặp, trai tài gái sắc, có nhiều bạn và công việc ổn định. Tuần nào cũng có những chuyến đi xa, tháng nào cũng có những cuộc nhậu. Nhưng rồi sau mỗi “chúng ta cần suy nghĩ về chuyện này” Hân lại bỏ đi khoảng mười ngày.
Lần này, đã một tháng, Hân chưa về.
Có nghĩa, Hân vẫn đang suy nghĩ về chuyện này.
Không biết, đấy có phải là chuyện Hân nói khi hai người ngồi nhìn biển, trước ngày dọn dẹp ra đi. Lúc nào, sóng vào ra bờ cát cũng là điệp khúc: ầm ầm xông vào bờ, rồi lại rút từ từ đi, sủi bọt trắng cuồn cuộn lao đến rồi lại rút êm. Luôn hứa hẹn một ẩn số trong những con sóng, nhưng lại chẳng có gì xảy ra. Mùi tanh của những tàu bắt cá táp dọc bãi cũng quen. Tiếng gió rít qua tán phi lao bao giờ cũng vi vu réo rắt.
“Anh phải biết, bất cứ gì hở ra là mất. Tại sao anh không giữ?”
Đang vào mùa cá cơm. Ngư dân xối cá từ tàu vào những cái sọt và chất lên xe bò chở đi. Cá rơi vãi trắng đường như vảy bạc bắn ra dọc các lối. Cả anh và Hân luôn say đắm sự trẻ trung nhưng nhàm chán nơi bãi biển hoang sơ chưa khai thác du lịch này. Cũng có vài người tắm, nhưng không phải là khách mà là dân địa phương. Vì thế, họ có thể ngồi thật lâu, như hai kẻ rỗi việc nhất trần gian mà không ai nhòm ngó.
“Ai mà chẳng bị mất một cái gì trong đời. Của đi thay người”, anh trả lời cho có, và hình như nó là câu duy nhất về việc Hân hỏi “Tại sao anh không giữ”. Hôm qua, anh bị mất cái máy tính xách tay. Đơn giản là quên trên ghế một quán bia tươi. Quay đi mười phút, quay lại, máy tính bốc hơi như mùi bia tươi.
“Hôm qua, hai đứa thanh niên đi vu vơ qua cửa hàng bán ga. Thấy không ai trông hàng, một đứa nhảy vào ôm một bình ga rồi nhảy lên xe đứa kia chở đi. Cả ga lẫn bình chỉ ba trăm ngàn. Thế là xã hội có thêm hai thằng cướp. Bình ga rất nặng, khả năng bị tóm rất cao. Nếu bị tóm, sẽ bị đánh, bị nhốt, có khi còn chết trong tù cũng nên”.
Ngoài bãi cá, ông chủ khách sạn nơi hai người ở, gọi váng lên từ một góc bãi cá, “Tối nay hai bác ăn gỏi cá song không? Có một con hơn hai cân đấy, đang giãy đành đạch”.
Anh gật. Hân cười. Ông chủ cao lớn, đen thui, luôn hét thay cho nói như thể xung quanh toàn người điếc, quay đi với con cá đang vẫy đuôi đen bóng trên tay.
“Anh có thấy hiếm khi nào phụ nữ ra đường đeo dây chuyền, hoa tai và túi như ngày xưa. Hở ra là bị giật ngay”
“Thì đói, chúng làm liều. Có của thì phải giữ thôi”.
“Mấy cái bóng đèn cao áp, cột đèn vừa bé vừa trơn, thế mà chúng nó cũng trèo lên tháo được. Hôm qua, bọn đồng nát cắt hết dây thép gai nhà bà bún riêu. Bà ấy đang bảo phải làm rọ sắt may ra không bị cắt”
Hân tiếp tục mạch chuyện về việc, cái gì bây giờ cứ hở ra là sẽ mất.
Hai người đã ngồi cạnh nhau khi cơn mưa đến, rồi đi. Ướt sũng. Chán chẳng ai nhấc người ra khỏi nơi họ đã ngồi xuống. Món gỏi cá song kiểu miền quê đầy ắp cá nhưng thiếu gia vị là thứ họ đã quen. Những chiếc cốc nhựa ố vàng để sẵn cạnh bia hơi đựng trong cái can nhựa giống những can xăng bán lẻ dọc hai bên đường quốc lộ. Chủ nhà cũng đi vào làng hát karaoke với mấy ông lính biển mới trúng đậm mẻ cá.
Khách sạn mini, còn có mâm đồ ăn khô dần vì gió biển và một cái tivi rỉ hoen những nút điều khiển vì muối khuyến mãi tiếng ca đau buồn về kiếp đỏ đen Duy Mạnh. Không một bóng người. Chỉ có những cơn gió lùa qua cửa chính, xuyên qua dãy hành lang dài và sâu rồi chạy ra phía sau, là một rừng phi lao.
Mưa ở biển, hạt to và thưa xối xả tuôn xuống nhưng lại không cảm thấy bị ướt đầm đìa. Chỉ rát dọc lưng. Đôi khi, có một hạt mưa rơi cái bộp giữa hai mắt, nước tràn ra nhòe không thấy gì. Đúng phải một hạt rất to.
*
Hân thường gọi điện hay nhắn tin cho anh sau mỗi lần bỏ đi. Cô nhắc anh những việc như trả tiền đổ rác, điện thoại hàng tháng.
Lần này thì không.
Anh cảm nhận điều khác lạ này sau gần hai tuần. Thường những ngày đầu tự do, anh thấy như vừa bắt được một cái gì đó không cụ thể. Không biết sẽ làm gì với cái mình đang có lúc này, chỉ cảm giác là rung động, chếnh choáng, và loay hoay vào ra vô định. Sau một ngày, khi bữa cơm chiều đến, cái bụng đói nhắc chuyện cần phải ăn, thì mọi thứ trở nên rõ ràng.
Tự do.
Đấy là xem có ai gọi mình ra hàng bia cỏ vỉa hè chiều nay. Nếu không, anh sẽ tự gọi và chỉ ba mươi phút sau, là có bạn nhậu. Bia hoặc rượu trắng là thứ giúp anh quên hoàn cảnh thật, thời gian thật, cảm xúc thật để khi về đến nhà, cũng là khuya. Không có Hân, có nghĩa anh phải mở cửa, bật đèn, tự pha nước, và lại tự tắt đèn, đóng cửa. Thường thì đến ngày thứ ba của tự do, anh bắt đầu nghĩ xem Hân bây giờ đang thế nào. Ý nghĩ chạy qua rất nhanh, và trôi biến vào vô số những chuyện phải giải quyết hàng ngày. Một cán bộ phòng hành chính tổng hợp, rất nhiều việc, viết và ký rất nhiều giấy, đóng dấu và viết phong bì. Có lần, nằm gối đầu lên ngực anh, mắt nhìn qua khung cửa nhỏ để thấy mây đang quấn quanh sườn núi, Hân hỏi “Anh tốt nghiệp đại học Mỹ thuật, đã có tranh triển lãm, sao lại làm chủ tịch công đoàn và trưởng phòng hành chính?”. Anh vuốt tóc cô, dọc xuống sống lưng và dừng lại một bên ngực đầy, thở dài vì cũng không biết bắt đầu từ đâu và kết thúc thế nào để giải thích cho Hân hiểu tại sao anh chọn con đường đó. Hân lại hỏi “Là họa sĩ, sao anh không vẽ nữa?”. Cũng không biết tại sao mình không thể vẽ mỗi khi ngồi trước khung căng toan trắng, những týp màu Hân gửi người mang từ Anh hay Đức về.
Đúng là không phải cứ ai hỏi mình một điều gì của chính mình, mà mình đều trả lời được.
Điệp khúc của những lần bỏ đi rồi về, việc quay lại thật đơn giản. Anh hỏi qua điện thoại “Tối nay đi ăn với nhà chị Thanh nhé, sinh nhật thằng Mít. Em về rồi đi luôn”. Và việc sinh nhật thằng Mít đó đã chôn vùi chuyện họ xa nhau mươi ngày. Lần khác thì, “Nhóm Long mèo đi Tam Đảo, đêm nay chúng mang dê lên núi nướng, em về sớm, khoảng 6 giờ xe chạy” và thế là xí xóa hết trong ánh lửa của những thanh củi phừng phừng cháy để thui vàng cái đùi dê bóng mật ong.
Nhưng những người bạn của anh làm việc đúng chuyên môn với họ.
Anh thì đột nhiên rẽ ngang.
Không bao giờ anh trả lời được là tại sao anh lại rẽ ngang.
*
Sau rất nhiều lần sờ tay lên phím điện thoại gọi Hân, anh đều dừng lại.
Cần phải tính toán trước khi gọi cho Hân lần này. Không phải chuyện Hân có quay về không, mà là chuyện Hân sẽ về, rồi sẽ đi, rồi lại về, và lại đi.
Anh năm mươi ba. Hân bốn mươi. Hai người đều chưa có gia đình con cái trước khi sống tám năm với nhau. Anh cũng đã sống với vài cô trước khi gặp Hân. Hân cũng vậy. Mỗi cuộc tình của anh hay của Hân với ai đấy, thường kéo dài mấy năm. Dăm ba cuộc như vậy, bây giờ là ngần này tuổi, vẫn số không. Cũng chưa bao giờ anh phải nghĩ lâu thế về cuộc sống của chính mình. Anh luôn học giỏi, vào đại học điểm cao nhất khóa, ra trường vào ngay công chức nhà nước. Tám giờ ở cơ quan, anh luôn là người chăm chỉ, không đấu đá kèn cựa và vừa lòng tất cả mọi người cùng gia đình họ. Một ngày đẹp trời, hội diễn văn nghệ cơ quan, ai cũng hát, anh cũng nhảy lên hát cho vui và đoạt giải nhất. Anh tham gia làm kinh tế loanh quanh tăng thu nhập cho cán bộ, vài việc lặt vặt để rồi, khi đại hội công nhân viên chức, họ bầu anh làm chủ tịch công đoàn kiêm trưởng phòng hành chính. Cô bé văn thư tặng anh một biệt danh khá dài, nhưng dễ nhớ nên cả cơ quan gọi anh bằng tên đó: “Anh mayơ xích líp đường sữa xăng xe”.
Những cái khung đã căng toan khổ to khổ bé xếp dần vào góc. Những hộp màu mới nguyên mùi thơm ma quái được đậy nắp rất chặt chống khô cứng. Bút vẽ ngâm vào cái xô đựng xăng. Tranh trừu tượng là thứ có thể vẽ mãi không xong, mà không vẽ gì cũng được. Còn lại mấy cái dở dang, treo lên thấy ấn tượng. Bức tường nào có tranh, bất kể là tranh gì, đều đẹp.
“Chúng ta cần suy nghĩ về chuyện này”.
*
Một năm.
Hai năm.
Năm thứ ba.
Hân và anh ngồi đối diện nhau trong một quán cà phê góc hồ Con Rùa. Hai người bây giờ đều ở Sài Gòn. Rất ít người Sài Gòn bị tuyệt vọng hay thất bại chuyện gì, bỏ ra Hà Nội sống. Nhưng người Hà Nội bế tắc hay muốn thay đổi chính mình, thường vào Sài Gòn, và sống rất ổn.
Khuôn mặt Hân không nếp nhăn. Mái tóc tỉa gọn, Hân bảo để thích nghi với mùa khô đang đến. Anh mập hơn, không thay đổi gì, ngoài việc hút thuốc lá rất nhiều và uống cà phê đen rất ngọt.
Hẹn nhau ra đây, nhưng rồi cả hai ngồi yên. Ba năm đủ xa để không biết hỏi nhau chuyện gì trước, chuyện gì sau. Tám năm sống chung, từng có nhau trong mọi nơi mọi lúc. Thói quen cùng dậy muộn thức khuya những ngày cuối tuần vì một bộ phim mới. Thói quen ngồi cà phê nhìn mãi một ngã tư, có mấy cái đèn báo hiệu giao thông xanh đỏ, trời từ sáng sang tối không chán. Từng nghĩ, tất cả là vĩnh viễn. Từng lầm lũi ô tô chạy trong mưa hun hút đường dài những đêm mùa đông vắng miền Tây Bắc. Từng buộc hai thân xác vào nhau bằng một cái khăn choàng, trên mô tô phân khối lớn mò mẫm leo dốc Tam Đảo đêm mưa mùa đông chông chênh miệng vực.
Đã từng rất nhiều.
Bây giờ thì như hai người quen, không thân không sơ, biết là vẫn tốt với nhau, nhưng không thể hiểu là đây có phải cái người đã từng là máu thịt với mình tám năm.
“Anh vẫn không hiểu, sao ngày ấy em bỏ anh?”
“Em có bỏ anh đâu?”
Hai cốc cà phê đã cạn. Nước lá thơm đặc sản
Sài Gòn được rót đầy. Anh gọi thêm hai ly kem cà phê Hân thích.
“Em yêu anh. Em từng muốn sống đến già với anh”.
Anh lại châm thuốc bằng bàn tay run run, vẫn còn một điếu đang cháy dở gài ở gạt tàn đầy những đầu lọc.
“Anh nghĩ ở tuổi bốn mươi, người phụ nữ muốn thay đổi cuộc sống lắm à?”
Nước mắt lăn nhẹ trên má Hân. Một dòng nhỏ, gọn gàng. Hân là người đặc biệt. Có một cái lúm đồng tiền bên trái, và khi khóc nhẹ nhẹ, thì chỉ một mắt bên phải chảy nước.
Anh dụi điếu thuốc mới châm, hút tiếp điếu dở dang gần hết.
Hân nhìn ra ngoài. Trời chợt tối. Dự báo thời tiết báo có mưa trái mùa. Gió lay nghiêng những cây bạt che nắng. Lá me rụng vàng vỉa hè trước mặt, nhỏ và nhẹ nên không thể bay.
*
“Em không bỏ anh. Em đi vì có còn anh nữa đâu”.
Theo N.T.T.H

"TÌNH" ĐI ĐÂU VẮNG


Nhân đọc tập truyện ngắn "Thành phố đi vắng" của nhà văn Nguyễn Thị Thu Huệ, NXB Trẻ, 2012.
Có vẻ như đó là câu hỏi mà nữ nhà văn Nguyễn Thị Thu Huệ luôn đeo đẳng trong đầu. Hỏi để rồi tự đi tìm câu trả lời, nhưng vẫn chưa có câu trả lời nào thỏa đáng. Dường như, với người phụ nữ viết văn vốn mang trong mình trái tim quá nhạy cảm, đã đi qua nhiều biến cố trong cuộc đời như Nguyễn Thị Thu Huệ, tình đời, tình người là điều chị trân trọng. Bởi trong buồn đau, khổ lụy, không điều gì ngoài tình tin yêu có thể cứu rỗi linh hồn con người...
Nguyễn Thị Thu Huệ viết truyện ngắn có duyên là điều không phải bàn. Đến nay, chị vẫn còn nguyên nét đằm thắm của một người phụ nữ trong cách nhìn cuộc đời. Ở "Thành phố đi vắng", Nguyễn Thị Thu Huệ dẫn dụ người đọc vào một không gian vừa quen, vừa lạ. Quen bởi thấy nó có nhiều màu sắc, âm thanh của cuộc sống mà tác giả vốn là một người nhạy bén, luôn giương chiếc "cần ăng ten" thu nhận mọi tín hiệu buồn vui. Và lạ bởi tất cả những tín hiệu xô bồ ấy đã được qua một "bộ lọc" tinh tế, đó là quan niệm sống, là mỹ cảm, sự ý thức về sứ mệnh của nhà văn trước cuộc đời đầy biến động này.
Truyện ngắn "Thành phố đi vắng" mà Nguyễn Thị Thu Huệ đã chọn làm tựa cho cả tập truyện để gửi gắm một câu hỏi đau đáu: "Thành phố còn đây, kỷ niệm còn đây, mà tình đời, tình người thì đi đâu vắng rồi?". Đọc truyện ngắn này, chắc ai trong chúng ta cũng có cảm giác chua xót và hiểu vì sao viết xong truyện ngắn ấy, chính tác giả cũng rơi vào buồn bã rất lâu. Trong tập còn có một số truyện sâu sắc nữa ám ảnh về những vấn đề nhức nhối, về sự thờ ơ của con người với nhau trong xã hội hiện đại, về luật nhân quả ở đời như "Phòng chiếu phim số 9", "Cú mèo và rượu hoa" hay "Xmen có mùi trường đua"... Đây là những vấn đề của xã hội ẩn giấu sau những số phận đã được tác giả điển hình hóa qua các nhân vật trong truyện. Họ là một phần đời sống hôm nay. Đó cũng là những truyện ngắn có yếu tố kinh dị, ma quái như một nét mới trong cách viết truyện ngắn của Nguyễn Thị Thu Huệ. Chị cũng dành nhiều trang viết về sự mất mát vô hình đang bao trùm lên đời sống này như "Chiều chủ nhật xem phim hoạt hình", "Của cha, con và những cành vạn niên thanh"... Hình như với chị, niềm vui qua nhanh, còn nỗi buồn thì thường đọng lại, day dứt mãi.
Đọc xong "Thành phố đi vắng", tôi có cảm giác thật buồn. Có chỗ còn thấy đau với nhiều chi tiết quá đỗi ám ảnh, những sự thật xót xa. Tập truyện cũng có những trang viết khiến người đọc nhận ra chính tác giả là người đang cố níu giữ lại vẻ đẹp của cuộc sống, sự lương thiện và niềm tin ở con người
Nhà văn Nguyễn Thị Thu Huệ: Mỗi khi viết là thêm một lần đau
- Thưa nhà văn Nguyễn Thị Thu Huệ, phải đến 5 năm chị mới "tái ngộ" với độc giả qua "Thành phố đi vắng". Thời gian qua, chị quá bận rộn với các công việc khác không có thời gian dành cho việc viết lách hay chị đang trong quá trình "tích lũy" cho những kế hoạch văn chương dài hơi của mình? + Đúng là thời gian qua tôi đã làm nhiều việc khác ngoài viết văn như tham gia sản xuất chương trình cho một kênh truyền hình, chuyển vào sống trong TP Hồ chí Minh do yêu cầu công tác, rồi cũng do công việc, tôi lại ra Hà nội. Mỗi lần chuyển vùng như vậy, bao nhiêu chuyện khác đi theo, như nhà cửa, con cái… Cũng may, từ nhỏ tôi là người thích di chuyển, ham khám phá nên trong bất cứ hoàn cảnh khó khăn nào, tôi đều tự nhủ "coi như mình đang đi thực tế". Và đúng là mỗi một ngày qua đi, một điều dù nhỏ nhất mình thấy, những cảm xúc… đều là thực tế rất quan trọng với mình.
Việc mấy năm mới xuất bản sách một phần do tôi muốn dừng lại chuyện in sách một thời gian, để chiêm nghiệm với thái độ bình tĩnh dù tôi vẫn viết đều, nhưng không ào ạt như ngày xưa.  
- Có lúc nào chị định từ bỏ hẳn văn chương để đi một con đường khác bằng phẳng, dễ chịu hơn, lại dễ dàng... kiếm được nhiều tiền hơn?
+ Không! Tôi không bao giờ nghĩ mình sẽ bỏ viết vì bất cứ điều gì mà ngược lại, càng ngày, tôi càng sốt ruột với việc mình chưa dành cho việc sáng tác nhiều thời gian, không gian riêng hơn. Một đời sống đầy ắp biến cố. Những thân phận mang gương mặt của thời hiện đại, sự phân hóa trong xã hội, vào từng gia đình, và các cá nhân chưa bao giờ khốc liệt như bây giờ. Không biết các nhà văn khác thế nào, tôi thì luôn nóng ruột, muốn viết, viết thật sâu, thật kỹ về những thân phận người... 
- Nhưng thẳng thắn mà nói, đúng là chị có thời gian "chểnh mảng" với văn chương chứ! Vì 5 năm trời, là một đợt "đi vắng" trên văn đàn khá lâu?
+ Không phải tôi "chểnh mảng" với văn chương, mà chểnh mảng với việc xuất bản truyện. Để có được "Thành phố đi vắng", tôi luôn biết ơn mấy người anh, người chị trong giới văn chương, vì không có họ, chưa chắc tôi in được tập sách này. Tôi hay viết, ghi chép, nhưng rồi để nó ở máy tính, hay những quyển sổ. Nhiều lắm. Nếu không có các nhà văn Ngô thị Kim Cúc, Đỗ Quang Hạnh, Hồ Anh Thái, Hoàng Hoài Sơn đòi truyện để in báo, chưa chắc tôi biên tập lại những truyện viết rồi gửi. Khi có nhiều truyện rồi, nếu không có chị Hoàng Anh ở NXB Trẻ hàng ngày nhắn tin "đòi nợ", chưa chắc tôi tập hợp lại thành tập để in thành sách. Viết là một nhu cầu không bao giờ ngưng trong tôi, nhưng cũng cần những người bạn để đẩy tôi bước thêm một bước, là đưa những câu chuyện của mình tới người đọc. Không hiểu, cái sự "ẩm ương"  này đến với tôi tự lúc nào. Ngày xưa, tôi không như thế!
- Nhiều người nói rằng, "Thành phố đi vắng" là một cách viết mới, rất khác với chị thời của "Hậu thiên đường" với ngôn ngữ hiện đại, nhiều câu ngắn, khẩu ngữ... Chị có hài lòng với sự thay đổi trong cách viết mới của chính mình không?
+ Tôi không có ý định là phải thay đổi phong cách, hay phải làm mới mình. Nếu có sự thay đổi, có lẽ do trong đầu mình cảm nhận đời sống này, chiêm nghiệm về những gì đang diễn ra xung quanh thay đổi, nên khi viết ra thì thành như vậy.   Nhân vật, câu chuyện dẫn dắt cách kể và tôi bị họ cuốn đi. Tôi sống trong đời sống của họ, thấm thía sự tan nát của họ, và buồn bã cùng họ.
- Đọc "Thành phố đi vắng", người đọc có thể cảm nhận nỗi dằn vặt khổ tâm của tác giả về sự mất mát dường như đang bao trùm lên đời sống, về sự thờ ơ vô cảm của con người với nhau, sự xót xa cho thân phận con người... Vì sao những chuyện này lại ám ảnh, giày vò tâm trí của chị nhiều đến vậy?
+ Đời sống những năm tháng này đang thử thách sự kiên nhẫn, lòng chung thủy, sức chịu đựng của mỗi cá nhân. Sự thay đổi tốt lên hay xấu đi của xã hội không phải dễ nhận thấy như đời sống trong chiến tranh. Bom rơi đạn nổ, người sống kẻ chết thật rõ ràng. Thời nay, sự thay đổi lan tỏa âm thầm, ngấm ngầm bằng những câu chuyện có vẻ dửng dưng trên báo hay nơi chốn ta sống. Có vẻ như ai cũng dần thích nghi với những thay đổi đó, chấp nhận, chịu đựng, và quen. Đấy là một bi kịch.
- Chị từng chia sẻ rằng, có những câu chuyện trong "Thành phố đi vắng" viết xong chị cảm thấy buồn bã, thấy lòng mình tan nát, trong khi nhiều người viết khác nói rằng dẫu có buồn nhưng khi viết ra được rồi thì họ thường cảm thấy nhẹ nhõm, thanh thản. Tại sao vậy nhỉ?
+ Tôi luôn có cảm giác buồn, đầu óc rỗng và khô khốc sau khi viết xong một truyện. Có lẽ vì nhập tâm vào với những nhân vật của mình quá, nên khi kết thúc, là tạm chia tay, nên buồn, vương vấn một thời gian. Chỉ khi viết sang truyện khác, vào một đời sống khác, mới quên được "người thân" cũ và câu chuyện của họ. 
- Viết văn - theo ý kiến của nhiều nhà văn - cũng là một kiếp... giời đày. Chị có chung cảm nhận này không?
 + Không, tôi không thấy thế. Tôi thấy may mắn, vì mình được sống hai cuộc đời, với hai thế giới. Có một thế giới rất riêng, với những câu chuyện của mình, những vấn đề mình quan tâm… Có chăng, nên hiểu "kiếp giời đày" ở đây, là sự tự đày đọa mình khi phải viết ra những điều mình muốn, đau thêm một nỗi đau của nhân vật, là hai lần đau…
- Chị có thể tiết lộ cho bạn đọc đôi điều về cuốn tiểu thuyết sắp xuất bản của chị?
+ Nó là ba cuốn truyện vừa. Mỗi cuốn khoảng hơn hai trăm trang thôi. Tôi luôn tự trách mình chưa chuyên nghiệp trong việc viết. Đi các nơi, nhà văn, nhà thơ nhiều nước họ coi trọng sự chuyên nghiệp trong văn chương. Họ làm ở thư viện, hay nghiên cứu, cùng lắm là giảng dạy trong trường đại học, và phần lớn thời gian dành cho viết. Còn tôi, chưa làm được điều đấy. Đó là một khuyết điểm, rất cần phải khắc phục. Và…cần những người thân trong giới văn chương đã  " ẩy " vào lưng tôi trước đây, giờ tiếp tục nhắc nhở để tôi viết xong và không cất đi.
- Xin cảm ơn nhà văn Nguyễn Thị Thu Huệ!

  Nguyệt Hà (thực hiện)

XIN HÃY TIN EM

Đừng đi anh. Em xin anh. Hãy nghe em, em chưa biết van xin ai bao giờ, chưa biết xin lỗi ai bao giờ, nhưng lúc này, em xin lỗi anh và van anh hãy tin em!
-Hoài chạy theo, túm lấy tay chàng trai, níu kéo.
Chàng trai hất tay Hoài ra, đi nhanh ra cửa. Chàng ngồi lên chiếc xe 82-89 mới cứng nổ máy êm rì, phóng vụt đi.
Hoài tựa người vào khuôn cửa nhỏ, nước mắt thánh thót rơi. Cô cứ đứng như thế, khuôn mặt mờ mịt đau khổ. Hoài không biết đám bạn vừa tan học đang kéo về. Tiếng Phương "hoắng" reo to:
- A, chúng mày ơi, về xem bà thủ tướng "thớt trơ" khóc kìa. Nghìn năm có được một lần,có lẽ sắp bão to.
Tiếng cười rộ lên. Những người bạn học cùng khoá của Hoài ùa vào. Họ quăng cặp, túi, ba lô lên những chiếc giường tầng rồi xúm lấy ôm Hoài. Hoài mím môi và hất đám bạn bè ra, trèo lên giường nằm, khóc nức nở. Mọi người tản đi hết. Còn lại mình Thanh đang thay quần áo, vừa thay vừa véo von "Em ơi, Hà Nội phố, ta chờ em, mùi hoàng lan, ta chờ em, mùi hoa sữa... "
- Im đi cho tao yên,s ao mày không đi nốt cho tao thoát? -Hoài hét lên.
- Đi đâu? Rau mua rồi, nhà tắm thì đông, không ở nhà nấu cơm cho cái lão họ Trư nó ăn, nó chửi cho!-Thanh đang cười thoắt nghiêm trang.
- Thằng họ Trư nhà mày thiếu gì tiền mà không đi ăn hàng, lại cứ phải rúc ở cái xó này ăn cơm nhà bếp?-Hoài quay người ra,thôi khóc.
- Nó tiếc tiền ăn ngoài quán vì nó kiếm tiền cũng có dễ đâu mà quăng tiền ra cửa. Đêm qua đi với nhau về khuya, tao và nó vào ăn phở. Nó đói,nó làm hai bát,tao một bát, mất đứt chín nghìn, nó bảo với bà chủ quán"sướng nhé, móc được tiền của tôi bà sướng mất ngủ nhé". Bà bán phở vừa cười vừa chửi nó là đồ mọt ăn cứt sắt.
- Nó vừa ki,vừa trư như thế, mày đánh đu làm gì?
- Nó không ki với tao, nó làm ăn được toàn đưa tao giữ để chi tiêu, với lại thằng này tuy cục súc thật nhưng được cái thật thà, chỉ ăn với ngủ và với tao, chứ không để ý đến con khác, trong khi các khoá sau mình bao con hơ hớ ra đấy. Không yêu nó, mày bảo yêu ai, tuổi tác bọn mình thế, ại năm thứ năm rồi, biết từ giờ tới lúc ra trường có thằng nào nó rước cho kịp để còn ở lại Hà Nội?
- Làm sao mày khóc? Tao thấy đến mẹ mày ốm ở quê mày cũng không khóc cơ mà? -Thanh ngây mặt nhìn Hoài đang chống tay,lồm cồm bò dậy.
- Anh Thắng bỏ tao rồi! Giọng Hoài hơi ngạt đi.
- Sao, ông ấy yêu mày thế kia mà? Thanh hốt hoảng.
- Tại tao, tại tao hết Thanh hết Thanh ạ, bây giờ làm thế nào?-Hoài khóc.
- Cái số chúng mình thật khốn nạn. Tại sao chúng mình lại không sinh ra ở Hà Nội? Chúng mình là cái loại cao không tới,thấp không xong. Về quê còn khốn nạn hơn. Đàn bà con gái mà không biết làm ruộng và đẻ con, lại ti toe học "dững" đại học trở lên, kiếm đâu rả Những ông học ít thì không dám mơ tới bọn mình vì sợ không "ngang phân", thế là bọn mình thành đứng đường. Bọn tao đang mừng cho mày, vậy mà...
- Chào hai em, hai em to nhỏ gì đấy? - Đàm vừa nói vừa dắt thẳng chiếc xe mini Tầu, trên xe thò ra chùm dâu da xoan.
- Bọn em đang tâm sự, chàng họ Trư yêu dấu! -Thanh vụt đứng dậy đón Đàm, co chân hôn chút vào má anh trước mặt Hoài. Hoài quay mặt vào tường, nước mắt thánh thót rơi.
- Anh đói quá, có gì ăn không, tối nay đi xem nhé, phim "xác chết trên cao nguyên", thấy bảo như phim ma của Mĩ mà ở các quán giải khát mình vẫn ngồi uống và xem ấy.
- Sắp xong cơm rồi, hôm nay em làm món nộm rau muống có cả muối vừng, ngon tuyệt.
Họ tâm sự, chàng kể về số tiền kiếm được hôm nay, nàng kể về những chuyện trên giảng đường. Họ không cần quan tâm đến Hoài. Đây là phòng nội trú nữ, năm năm nay họ sống như trong một gia đình, không có một chuyện gì họ giấu nhau, kể cả những chuyện tế nhị nhất.
Hoài vùng dậy,ra sân. Sân trường mát rượi, nắng tắt từ lúc nào. Những tốp sinh viên đi cùng nhau lấy cơm ở nhà bếp về, người xách xô ra máy nước công cộng, tiếng hát ngang ngang quê quê của một cô nào đó trên tầng hai. Mắt Hoài nhoè nước.
***
- Đố ai đọ được với Hoài cao thủ nào, tao là trọng tài, bên nào thắng được bao ba số, bên nào thua mất một chầu nước mía, trọng tài ở giữa cổ động viên và chi tiền thuốc lào.
- Đáng gì cái tiền thuốc lào, mày khôn thế, chỉ ăn người nó quen đi, mày cá em Hoài xinh đẹp được hay thằng Toản cụt được?
- Cá chó gì, tao chỉ tin em Hoài em thôi, anh chả cần cá cũng thắng bởi biết em quá, chúng mình vào sinh ra tử có nhau rồi, hôm liên hoan với bọn K34 mà không có Hoài nốc hộ tao nửa lít rượu, tao toi từ lâu rồi.
Hoài cười khật khừ, má cô hóp lại vì rít thuốc, mặt Hoài tràn đầy một nụ cười ma quái, đầy vẻ bề trên.
Tiếng hò reo nổi lên, chả biết bọn lau nhau cổ động viên lôi ở đâu ra đến năm cái điếu cày, mỗi thằng một chiếc,c ắm cúi vê thuốc cho vào nõ. Hoài bắt đầu rít trước. Mắt cô lim dim như say thuốc phiện, rồi rít sòng sọc, tiếng rít nghe giòn tan. Cô làm động tác từ từ như tạo dáng, điềm tĩnh rít và khoan khoái thả khói như thể hút thuốc lào ngon thật sự. Đến điếu thứ mười thì Toản cụt gục, Hoài vẫn tiếp tục rít, càng sau càng ngon lành hơn. Mặt Hoài như có sương phủ, mơ màng một vẻ đàng điếm và đĩ thoã. Cuối cùng là tiếng hò reo và những tiếng chút chít của những cái hôn bọn đàn em tặng Hoài vì cô thắng cuộc.
- Hoan hô đệ nhất phu nhân của Badôca, hôm nọ bà phu nhân đã chiến thắng trận rượu, nay lại đoạt cúp vô địch về thuốc lào ,bọn em xin đãi bà chị một chầu ba số và bia hơi thịt chó, đi thôi.
Cả bọn như một cơn lốc kéo nhau ra quán thịt chó ở cổng kí túc xá. Bụi bay mù mịt theo chân họ.
Hoài sống như thế đã hai năm nay, sau khi vào trường được một năm, Hoài đã chứng tỏ bản lĩnh của một cô gái thành thị tỉnh lẻ: ngang tàng bất chấp tất cả. Cô muốn mình làm được tất cả mọi thứ không thua kém ai. Hoài học thông minh, nhạy cảm nhưng lười. Cô lại xinh, hai mắt to tròn sắc sảo, khoé miệng lúc nào cũng như bĩu ra, thêm với cái dáng luỳnh khuỳnh như con trai, Hoài ít được lòng của phái nữ, cô chỉ được đám đàn ông tung hô thôi.
Hoài bắt đầu nổi tiếng từ khi cô bị điểm hai môn Nga văn. Cô chỉ thích tiếng Anh vì cô bập bẹ học hát được vài câu tiếng Anh. Do số giờ lên lớp thiếu nhiều quá, cộng với tính ngang tàng của mình, trong giờ kiểm tra, Hoài làm được một câu hỏi xong cô đề ở dưới "không biết cách chia động từ vì rắc rối quá, đề nghị cô giáo thông cảm và toàn quyền phán xét, xin cảm ơn". Thế là Hoài xơi điểm hai. Chiều hôm đó, sau khi trả bài kiểm tra học kì, cả lớp có mình Hoài điểm hai. Cô liền về nhà, nhằm lúc giờ đi ăn cơm của sinh viên nội trú, cô mang tất cả tự điển và giáo trình ra giữa sân cỏ, chỗ mà bắt buộc ai cũng phải đi qua, chất chúng lại thành một đống và tưới một chai rượu quốc lủi lên. Chai rượu bán ở các quán pha nhiều cồn cộng với cái gió của buổi chiều đã mau chóng bén vào nhau và tạo nên một đám cháy con con như đám cháy của một đống rác nhỏ. Chưa xong, Hoài còn mặc một bộ soóc bò, tóc buộc đuôi gà và nhảy disco xung quanh đám lửa, có lúc ngoáy mông lắc vai như nhảy xếch, rồi uốn éo như lambadạ Một lúc sau,quanh cô là cả một đám đông. Có thằng nào lấy một cái đàn ghita, đứa lấy hai cái đĩa sắt, đứa lấy cài bàn gỗ, tất cả tạo thành một giàn nhạc sống mà nhạc trưởng là Hoài, vừa chỉ đạo vừa diễn luôn.
Sinh viên đại học khác học sinh phổ thông ở chỗ sống và học tập một cách tự giác.
Thầy giáo chủ nhiệm là người tế nhị, thầy có thể hùng hồn giảng bài chứ nói đến chuyện sinh hoạt cá nhân, lại là của sinh viên nữ thì thầy hay ngại.
- Em uống rượu hay hút thuốc lá, thuốc lào thì bận đến ai? Em có làm sao thân em chịu chứ em có phiền vào ai đâu mà bọn chúng nó mách thầy? Em có phải thò lò mũi xanh đâu mà chúng nó phải lo cho em? -Khi thầy giáo góp ý, Hoài cãi.
- Không chạm đến ai nhưng nó chướng lắm. Những trò đó là của đàn ông, em là con gái, phải giữ những bản tính của con gái chứ?
Hoài không trả lời thầy chủ nhiệm mà về, xông thẳng vào buồng hét lên:
- Con nào hớt lẻo với thầy chuyện của tao? Từ nay trở đi tao cấm đứa nào đụng đến tao, tao có quắp thằng nào nằm giữa cái phòng này thì đấy cũng là chuyện của tao, chỉ trừ bây giờ tao cướp người yêu của chúng mày hay cắp ăn trộm tiền bạc quần áo, chúng mày mới được quyền nói! -Hoài nói và bỏ đi qua đêm hôm đó.
Đến năm thứ tư thì Hoài trở thành một nhân vật nổi tiếng khắp trong trường và lan ra cả khu vực quanh trường. Hoài có thể uống cả chai rượu trắng không say, hút thuốc lào không mệt mỏi, nhảy đầm qua đêm và đánh đu với những người đàn ông nào chịu được cộ Nhà trường không có lí do để thi hành kỉ luật vì học lực của Hoài cũng tương đối khá, những chuyện riêng tư thì chỉ nghe trong đám sinh viên chứ tận mắt các thầy chưa ai trông thấy.
Rồi bỗng một hôm, Hoài dẫn về phòng một chàng trai lạ hoắc. Cả phòng ngơ ngác vì vẻ con nhà lành của chàng trai, ăn mặc sang trọng và lịch sự, nói năng chững chạc và ra chiều mến Hoài lắm. Hoài giới thiệu đó là Thắng, một kĩ sư vô tuyến điện đang công tác tại một viện nghiên cứu, do có việc phải về Vinh, tình cờ gặp chị của Hoài, chị ấy gửi quà cho cô và anh ta mang đến. Họ gặp nhau lần này là lần thứ bạ Cả phòng nữ ngạc nhiên trước cử chỉ lời ăn tiếng nói của Hoài, cô như một người khác, giống như một tiểu thư khuê các ngoan ngoãn tuyệt vời chứ không như cô Hoài "thớt trơ" mọi người vẫn gọi.
Và sau đấy họ yêu nhau. Tình yêu quả là một phương thuốc thần tiên. Trước đây, mỗi khi nghe tin con gái vừa xảy ra một vụ việc như đánh nhau, uống rượu suốt đêm với đám con trai và nhảy thoát y vũ, bố mẹ cô liền tức tốc gửi thư và số tiền còm do trồng rau nuôi gà ở quê lên cho cô con gái học đại học thanh toán tiền cắm quán, Hoài chỉ ra bưu điện nhận tiền chứ chẳng ngó đến thự Vậy mà bây giờ, suốt từ tết, cô viết về nhà đến chục lá thư, tiền bố mẹ cho không tiêu hết vì có dám xuống quán nữa đâu. Hoài như con cua bể, tự lột xác thành người khác. Bạn bè và thầy giáo mừng cho Hoài và ra sức vun vén cho hạnh phúc của cộ Cuộc tình của họ kéo dài được một năm trong sự thu vén che đậy cái quá khứ không lấy gì làm đẹp đẽ của Hoài.
Buổi tối,Thắng bảo Hoài:
- Mai sinh nhật mẹ, anh muốn chính thức ra mắt cả gia đình chuyện của chúng mình, rồi tuần sau nghỉ làm luận văn, chúng mình về Vinh xin phép bố mẹ em, có lẽ gần hết học kì II và trước khi ra trường chúng mình sẽ tổ chức lễ cưới. Sẽ rất vui vì bạn bè em có đủ cả.
Hoài sung sướng mê đi trong vòng tay Thắng. Cô nghĩ tới lúc được mặc váy trắng, ôm một bó hoa to bước lên xe hoa trong tiếng pháo,tiếng nhạc dìu dặt. Cô sẽ làm vợ và luôn được sống bên anh, người mà cô tin, yêu và nghe lời hơn cả bố mẹ.
Tối hôm sau, Hoài dồn tất cả tiền của mình cộng với một trăm nghìn vay của mấy đứa trong lớp đi ra chợ vải, chọn ba mét vải sa tanh vàng in hoa chìm rất lịch sự và một chiếc bánh gatô to bê đến nhà Thắng. Tất cả gia đình anh chờ đón cô và nhìn cô đầy trìu mến. Rồi họ mở sâm banh uống chúc mừng sinh nhật bà mẹ Thắng. Hoài như bước vào cõi mơ bởi ánh sáng của những ngọn nến, của mùi thuốc lá ngoại lâu nay cô nghiến răng cai, của những li rượu màu ngọt ngào mê đắm khác hẳn những chiếc cốc thuỷ tinh rượu trắng ngày trước cô thường nốc. Cô bắt đầu cười nói tự nhiên và uống rượu.Lần đầu tiên Hoài uống rượu trước mặt Thắng,trước đây, thỉnh thoảng cùng đi dự sinh nhật với anh, cô đã được đám bạn bè dặn trước lúc đi là tuyệt đối không uống một hụm nào, không được lộ cho Thắng biết cái quá khứ của mình. Lúc này thì không, Hoài tin rằng chỉ một thời gian ngắn ngủi nữa cô sẽ thành vợ Thắng, sẽ không cần giấu giếm mọi chuyện. Rượu sâm banh hoa quả rất ngon, lại nhẹ hơn bia, cô tự nhiên uống hết những li mà mọi người rót cho mình. Rồi mọi người ra nhảy, bản nhạc vanxơ vang lên dìu dặt, quyến rũ, tất cả mọi người ôm nhau ra, Hoài thì đứng im lìm,nhìn ngắm. Thắng giơ tay lịch sự mời cô, lúc ấy,q uên những lời dặn dò trước đây của bạn bè, quên giữ ý tứ hàng ngày, Hoài gần như quay lại cái bản năng của mình. Phần vì lâu không uống rượu nên tửu lượng của cô kém đi, cộng với cái giống sâm banh pha cô nhắc rất dễ say, Hoài bảo:
- Em không biết nhảy van hay tăng gô, đó là điệu nhảy của bọn trưởng giả học làm sang, em không bao giờ học nhảy cả, chỉ nhìn chúng nó nhảy là em bắt chước, em chỉ nhảy disco hay lămbada thôi.
Hoài say sưa nói và không nhìn thấy mặt Thắng hơi đờ rạAnh hỏi:
- Sao không bao giờ anh thấy em nhảy,mà những lần đi sinh nhật cùng anh,em có nhảy đâu?
- Lúc đó khác, bây giờ có anh, em sắp làm vợ anh, cần gì giấu nữa.
Hoài mím môi và im lặng. Bản vanxơ vừa hết, rồi đến một bài nhạc kích động, đám con cháu thanh niên lao ra, quay cuồng, đảo điên trong ánh đèn màu. Hoài từ từ tiến ra. Cô hơi say, chân cô nhẽ bỗng như không bén đất, một cảm giác như bay lên ở các bước chân xâm chiếm Hoài. Cô lao vào cơn lốc của tiếng nhạc. Người Hoài giật đùng đùng, tóc cô rũ rượi, tay vung vẩy theo nhịp chân. Thắng chết lặng đứng nhìn Hoài như một cô gái rẻ tiền thỉnh thoảng đến các vũ trường nhử khách. Anh cay đắng lại chiếc giàn cát xét, tắt phụt bản nhạc trước con mắt ngạc nhiên của mọi người. Anh hô to:
- Thay băng lămbada đi.
Có tiếng reo và một thoáng sau bản nhạc lămbada quyến rũ khêu gợi vang lên. Trong khói thuốc mờ ảo, trong ánh đèn xanh đỏ và không khí đầy mùi rượu và hoa quả, Hoài lắc lư, uốn éo mông và run rẩy thân hình. Cả nhà đứng CHẾT LẶNG NHÌN NHƯ HÚT VÀO CỘ RỒI MỌI NGƯỜI NHÌN THẮNG, NHÌN HOÀI. ÁNH MẮT CỦA CẢ NHÀ HỐT HOẢNG VÀ SỢ HÃI LẪN NGẠC NHIÊN NHƯ NHÌN THẤY một bệnh dịch. Thắng cắn chặt môi, im lìm như hoá đá thôi miên Hoài. Cô như thoát xác bay lên bởi men rượu, bởi lâu không nhảy hết mình và đang hạnh phúc. Tất cả mọi người ra bàn, bà mẹ Thắng lại gần Thắng, nói nhỏ một câu "con định rước ai về nhà này thế? Mẹ mong là không bao giờ phải gặp lại nó một lần nữa. Con làm hỏng buổi sinh nhật của mẹ rồi" và bà đi lên gác. Không ai bảo ai, tất cả lặng lẽ ra về. Họ ra đi lặng lẽ chứ không ồn ào như trước, Thắng tắt nhạc, Hoài vẫn trong cơn say, cô còn uốn éo thêm một lúc nữa rồi thôi, ngơ ngác nhìn quanh. Thắng lại gần bên Hoài, anh nghiến răng:
- Tôi không ngờ cô giỏi như thế, tôi xin lỗi là đã dám sánh đôi cùng cô một năm naỵ Tôi xin phép được đèo cô về.
Và Hoài hiểu mọi chuyện. Trên đường về, cô đã kể tất cả quãng đời trước kia của mình cho anh nghe vì nghĩ rằng sắp là vợ chồng của nhau thì cần gì phải giấu. Cái quan trọng là cô đã thay đổi.Thắng cay đắng nghe Hoài nói, và anh thả cô vào trường không một lời hẹn. Hoài đau khổ cứ định ôm Thắng thì anh lại hất cô ra vì kinh tởm thật sự. Anh dứt khoát rũ cô ra sau khi nói lại một câu:
- Tôi nhầm về cô ! Cũng may là tôi kịp biết là cô lừa tôi một cách tinh vi, cái lừa lọc của một có người có học nguy hiểm hơn của thằng vô học. Cô quên tôi đi, giữa chúng ta sẽ không có một chuyện gì nữa. Tôi không thể là một con chó ngu si gặm khúc xương thừa.
***
- Đi ăn cơm với tao, Hoài. - Thanh kéo tay Hoài, ngó nghiêng sau Thanh là ông bồ họ Trư.
Có lần Hoài hỏi Thanh , tại sao mày lại yêu hắn trong khi mày gọi hắn là họ Trư ? Thanh trả lời: những thằng họ Trư là giống Trư bát giới,vừa háo sắc lại tham ăn,yêu nó,mình không mất gì miễn là cho nó ăn ngon và thoa? mãn,nhưng tao chỉ yêu những thằng giầu thôi."Tại sao ?" "Tại nó đủ sức lo cho mình. Chúng mình. Chúng mình không hi vọng gì về quê với cái bằng đại học hão này, mà sống ở Hà Nội thì phó tiến sĩ nhiều không đếm xuể, mình học là cốt để ngoi lên Hà Nội,v à phải ở lại chứ không về quê nữa. Không phải những thằng họ Trư thì ai thèm mê mình?"
- Tao không muốn ăn - Hoài trả lời.
- Quên hắn ta đi. Đời mình còn dài, tao sẽ kiếm cho mày một ông đồng hương cùng họ Trư với bồ của tao. Đơn giản thôi em ạ. Có số hết mày chống làm gì ?
Nghe tao mà vứt cái mơ mộng hão của mày đi,phải thực dụng. Tối đi xem phim và quên nó đi, mày yêu nó thế còn là lâu đấy.
Nước mắt Hoài trào ra. Bố mẹ Ơi, sao bố mẹ không dạy con rằng mọi chuyện đều xảy ra có một lần trong đời, cái gì qua đi không lấy lại được ? Sao bố mẹ chỉ nhăm nhăm gửi tiền cho con mà không ở bên con mỗi sáng mỗi chiều cho con bớt cô đơn? Bây giờ học mà làm gì khi trong đầu con rỗng tuếch chẳng còn tí kiến thức nào ngoài sự lo toan cho cuộc sống sắp tới ?
Tiếng hát ngang ngang quê quê trên tầng hai vang lên "ta chờ em cây bàng mùa đông mồ côi, góc phố mùa đông mồ côi,vầng trăng mồ côi,mùa đông năm ấy... "
Hoài vùng chạy, cô lao ra đường, xuống quán. Sau một năm, bà chủ quán lại thấy Hoài uống rượu.